Kho ngầm, tuyến dự phòng, cách tách đơn, tuyến liên vận với Trương gia — chưa từng xuất hiện trên bàn ăn Lục gia.
Ta đã đoán trước, hắn sẽ đem tất cả dâng cho Tần gia.
Vì vậy trước khi vào kinh, ta đã chia tuyến cũ thành ba loại:
Có thể bỏ.
Dùng làm mồi.
Và phải giấu.
Trước cửa ba, biến cố đúng như dự liệu.
Tuyến cũ bị kiểm tra liên tục.
Kho cũ xuất hiện người lạ canh giữ.
Nha nhân quen đột nhiên “đổ bệnh”.
Bến cũ có lô hàng thứ bị chặn, làm ầm lên.
Tin nhanh chóng lan ra — Thẩm gia bị chặn hàng, cửa ba sẽ trễ.
Nghi gia nhờ đó thở phào.
Dưới sự sắp xếp của Tần gia, họ đưa hàng vào kho Tần gia, chờ ngày nghiệm.
Xuân Đào đi đi lại lại:
“Cô nương, bến cũ náo loạn vậy, có xử lý không?”
Ta đang rà sổ nhập kho.
“Không cần.”
“Nhưng bên ngoài đều nói ta trễ.”
“Cứ để họ nói.”
Ta lật sổ.
“Càng náo, càng lộ ai đang nhìn tuyến cũ.”
Đêm trước giao hàng, người của Nghi gia đến dò.
Chỉ thấy kho cũ hỗn loạn, xe không chạy, quản sự lo lắng.
Tin truyền về, Nghi Quảng Thành thở dài nhẹ nhõm.
Quản sự Tần gia cũng cười.
Lục Nghiễn còn viết thư nói Thẩm gia chỉ là hư trương thanh thế.
Hắn không biết —
Kho đó vốn là hàng bỏ.
Hàng thật đã không còn ở đó.
Sáng ngày giao.
Trước cửa nghiệm, xe như nước.
Hàng Nghi gia đến trước.
Niêm phong chỉnh tề, số lượng đủ.
Nghi Quảng Thành tuy mệt, nhưng yên tâm.
Bên ngoài vẫn truyền Thẩm gia trễ.
Đến giờ tỵ ba khắc.
Lô thứ nhất Thẩm gia đến từ tuyến Bắc.
Tiếp theo từ đường bộ mới.
Cuối cùng là hàng từ kho ngầm đã vào kinh ba ngày trước.
Ba kho.
Đến cùng lúc.
Tơ lụa, dược liệu, lụa trơn — không thiếu một.
Dược liệu niêm phong đầy đủ, có ngày nhập, người nhận, kiểm ẩm.
Tơ lụa phân lô.
Lụa trơn phân theo nhu cầu.
Trong sảnh đột nhiên yên lặng.
Quản sự Tần gia không cười nữa.
Nghi Quảng Thành nhìn hắn, rốt cuộc hiểu —
Cái gọi là cơ hội, có lẽ từ đầu là cái bẫy.
Ta không chỉ mặt Tần gia.
Chỉ đưa sổ nhập và giao hàng.
Rồi đưa thêm một tập ghi chép bất thường tuyến cũ — bị theo dõi, bị chặn, nha nhân “bệnh”…
Không ghi tên.
Nhưng ai cũng hiểu.
Nghi Quảng Thành nhìn tập đó rất lâu.
Tay hắn vẫn đặt trên tờ mượn kho.
Con dấu — là của Nghi gia.
22
Sau nghiệm hàng, Nghi Quảng Thành đến gặp ta.
Hắn già đi trông thấy.
Chiếc bánh Tần gia vẽ đã vỡ.
Hắn hiểu —
Nghi gia không được nâng.
Mà bị đem ra thử.
Thắng — Tần gia lấy đường.
Thua — Nghi gia chịu hết.
Hắn ngồi xuống, hỏi:
“Thẩm chưởng quỹ muốn gì?”
Ta rót trà.
“Không nói ân oán.”
“Chỉ nói làm ăn.”
Hắn cười chua chát.
“Không phải khí độ.”
Ta nói.
“Là vì Nghi gia còn có giá trị.”
Hắn khựng lại.
Ta đẩy tờ mượn kho ra.
“Cái này, ngươi nhận chứ?”
Hắn nhìn, sắc mặt đổi.
Con dấu là của Nghi gia.
Ta nói:
“Nếu bị truy, Tần gia chỉ nói quản không nghiêm.”
“Còn Nghi gia — ký, giao, chịu.”
“Bồi hàng, bồi danh, bồi gia sản — đều là ngươi.”
Hắn siết tay.
Ta nói tiếp:
“Tần gia thua được.”
“Nghi gia thì sao?”
Im lặng.
Hắn thở dài.
“Ngươi nhìn thấu hết rồi.”
“Không phải ta.”
“Là sổ sách không nói dối.”
Ta đẩy điều kiện:
“Thẩm gia giữ lại một phần phân cung cho Nghi gia.”
“Đổi lại?”
“Văn thư mượn kho.”
“Giao dịch ép đề.”
“Chứng cứ can thiệp tuyến hàng.”
Hắn im rất lâu.
Cuối cùng lấy ra một xấp giấy.
“Hy vọng ngươi giữ lời.”
Ta không chạm vào.
“Thương nhân quý nhất là giữ lời.”
23
Những gì Nghi gia đưa không đủ lật Tần gia.
Nhưng đủ để chứng minh họ can thiệp.
Cộng thêm mật sổ Lục Nghiễn, và ghi chép tuyến cũ —
Ba lớp chứng cứ.
Ta không tung một lần.
Mà phân ra:
Thương hội — thấy phá quy củ.
Trương gia — thấy tranh quyền.
Sĩ lâm — thấy phẩm hạnh.
Mỗi người theo quy tắc của mình mà phán.
Ngày Trương gia xem hồ sơ.
Không ai nói.
Đọc xong, gia chủ chỉ nói:
“Tần gia vươn tay quá dài.”
Rồi nói:
“Có thể tranh hàng.”
“Nhưng không thể sửa quy củ.”
Câu đó lan ra — là đủ.
Tần gia phản ứng nhanh.
Cắt Lục Nghiễn.
Phủ nhận mọi liên hệ.
Hắn bị loại khỏi yến tiệc.
Thiếp mời không còn.
Tần gia tiểu thư như chưa từng biết hắn.
Nghi gia cũng mất uy tín.
Ta không dồn đến cùng.
Vẫn giữ cho họ một đường nhỏ.
Vì ta muốn dựng quy củ.
Không phải trả thù.
Ngày công bố.
Sảnh chật kín.
Danh sách mở ra.
Từng tên đọc lên.
Đến giữa —
“Giang Nam Thẩm thị thương hiệu.”
Không tiếng vỗ tay.
Nhưng ai cũng hiểu.
Xuân Đào phía sau siết chặt tay.
Ta không quay lại.
Nghi Quảng Thành cúi đầu.
Quản sự Tần gia không còn sắc mặt.
Tên Thẩm gia nằm vững trên danh sách.
Chaporia
Bình Luận (0)