Không nhờ ai.

Chỉ nhờ hàng.

Nhờ sổ.

Nhờ quy củ.

Sau đó, Trương gia nói:

“Kho vận có thể liên bảo.”

Ta đáp:

“Sổ phải độc lập.”

Ông nhìn ta.

Ta nói:

“Cung, trách nhiệm, bồi thường — đều riêng.”

“Chỉ liên kho và vận.”

Ông cười.

“Được.”

Ra khỏi Trương gia.

Gió lớn.

Xuân Đào đỏ mắt:

“Chúng ta thắng rồi.”

Ta nhìn đường.

Không nói ngay.

Thứ ta từng muốn mượn từ Lục Nghiễn.

Giờ đã tự mình lấy lại.

24

Danh tiếng Lục Nghiễn sụp dần.

Không phải một lần.

Mà từng chút.

Bắt đầu từ việc không còn thiếp mời.

Trước kia hắn là Thám hoa.

Ai cũng muốn kết giao.

Giờ —

Không ai mời.

Tin lan ra —

Tiết lộ thương lộ.

Bội thê.

Dựa nhà vợ rồi quay lại cắn.

Những điều đó ghép lại — còn nặng hơn nợ.

Danh tiếng của kẻ đọc sách —

Một khi nứt, ai cũng tránh.

Ban đầu hắn không tin.

Cho đến khi hắn tự đi dự văn hội.

Không có tên.

Hắn hỏi:

“Có phải thiếu?”

Người gác cửa nói:

“Danh sách do chủ nhân định.”

Một câu.

Chấm hết.

Có người nhận ra hắn.

Muốn chào.

Rồi dừng.

Lặng lẽ tránh.

Không ai đuổi.

Nhưng càng nhục hơn.

Hắn đứng rất lâu.

Rồi đi.

Từ đó, không đi nữa.

Thầy không gặp.

Bạn không mời.

Người hứa giới thiệu — im lặng.

Người ta vẫn gọi hắn “Lục đại nhân”.

Nhưng phía sau đều biết —

Kẻ bỏ vợ.

Dựa quyền.

Rồi bị bỏ.

Mỉa mai nhất —

Tần gia phủ nhận sạch.

Hắn muốn phản bác.

Nhưng không dám.

Chỉ có thể nuốt hết.

Mật sổ.

Thư từ.

Hi vọng.

Vẫn mặc áo Thám hoa.

Nhưng thứ quý nhất — danh — đã mất.

Thanh lưu không nhận.

Quyền quý không dùng.

Tần gia bỏ.

Lục gia cũng oán.

Bởi vì từ khi Thẩm gia ngừng bảo lãnh —

Nợ kéo đến.

Cửa hàng đóng.

Tế điền bán.

Từng là vinh quang.

Giờ là gánh nặng.

25

Ta mang theo danh sách cống thương dự tuyển của nội phủ trở về phủ thành, thì Lục gia đã không chống đỡ nổi nữa.

Xuân Đào tưởng ta sẽ về Thẩm gia trước để chúc mừng.

Ta nói:

“Đến Lục gia trước.”

Nàng sững lại.

Ta nhìn ra ngoài xe.

Nợ cũ chưa rõ, nợ mới khó lập.

Từ đường Lục gia lại mở.

Khi ta bước vào, chân hơi dừng.

Bởi vì chiếc bồ đoàn giữa từ đường đã không còn.

Lần trước ta đứng ở đây, bồ đoàn đặt chính giữa, tộc lão ngồi trên cao, ép ta quỳ xuống nhận hưu thư.

Như thể bạc ta bỏ ra, đêm ta thức, gia nghiệp ta gầy dựng, đều không bằng một câu “xuất thân thương hộ”.

Mà nay, bồ đoàn đã dẹp.

Chỗ trống đặt một chiếc án dài.

Trên đó không phải hưu thư.

Mà là từng chồng văn thư trừ nợ.

Bài vị tổ tiên Lục gia vẫn đó.

Hương vẫn cháy.

Chỉ là người ngồi trên đã mất hết uy thế.

Tộc lão sắc mặt xám xịt.

Chi thứ cúi đầu.

Đến tiếng nói cũng hạ thấp.

Đại tộc lão thấy ta, muốn giữ dáng vẻ, nhưng giọng đã khàn.

“Minh Đường…”

Ta không đáp.

Chỉ ngồi xuống phía đối diện án.

Tiên sinh kế toán bày sổ.

Từng chồng dày.

Từ tổ trạch, tế điền, cửa hàng, đến nợ chi thứ.

Không thiếu một khoản.

Đại tộc lão im lặng hồi lâu, cuối cùng nói nhỏ:

“Dù sao cũng là thông gia nhiều năm, có thể giữ cho Lục gia vài phần thể diện không?”

Ta nhìn ông ta.

Nhớ lại hôm trước, ông đập bàn bắt ta quỳ.

Hôm nay đổi lại.

Ta không mỉa mai.

Chỉ giơ tay.

“Đọc.”

Tiên sinh kế toán mở sổ.

“Chuộc tổ trạch, ba nghìn hai trăm lượng.”

“Mua lại tế điền, một nghìn tám trăm sáu mươi lượng.”

“Nợ chi thứ, hơn ba vạn lượng.”

“Bảo lãnh thương lộ, ứng kho, rủi ro tiền trang…”

Từng khoản một.

Từng câu một.

Chỉ còn tiếng lật sổ.

Cuối cùng có người không chịu nổi.

Một người đứng dậy:

“Thẩm chưởng quỹ, đều là người một nhà…”

Chưa dứt.

Ta giơ tay.

Tiên sinh kế toán lật sang trang khác.

“Năm Vĩnh Hòa mười sáu, Lục Thừa Đức vay hai trăm lượng sửa tiệm…”

Đọc xong.

Người kia đỏ mặt.

Không nói được nữa.

Ta không mắng.

Không tranh.

Chỉ để sổ nói.

Văn thư trừ nợ trải ra.

Khế đất, khế nhà, khế cửa hàng — đặt trước bài vị tổ tiên.

Như để họ tận mắt thấy.

Đại tộc lão càng lúc càng trắng.

Cuối cùng, tiên sinh kế toán đẩy bút.

“Mời điểm chỉ.”

Tay ông ta run.

Ta nhìn rõ.

Chính tay này từng chỉ vào bồ đoàn bắt ta quỳ.

Giờ cầm bút còn không vững.

Ông nhìn văn thư rất lâu.

Không viết.

Có người gọi:

“Đại bá…”

Ông nhắm mắt.

Cuối cùng ấn tay xuống.

Dấu đỏ in lên giấy.

Như chút thể diện cuối cùng cũng bị ấn xuống.

Sau đó từng người một.

Không ai nhắc quy củ.

Không ai nhắc môn đăng.

Không ai dám nói thương hộ.

Bởi vì ai cũng hiểu —

Cơ hội giữ thể diện đã từng có.

Là họ tự bỏ.

Khi văn thư cuối cùng xong.

Trong từ đường lặng như chết.

Ta thu sổ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...