Tôi nhận mười hai đồng, không nhìn chị ta nữa. “Còn tám đồng, trong vòng ba ngày trả đủ. Nếu không, tôi sẽ nhờ công xã giải quyết.”

Lưu Xảo Mai nghiến răng nhìn tôi, nhưng trước mặt cán bộ trường, chị ta chỉ có thể gật đầu.

Đúng lúc ấy, Lương Thủ Sơn từ lò gạch về. Anh vác một bao tro than trên vai, mặt và cổ đều phủ bụi xám. Thấy tôi đứng trong sân, anh sững lại. Bao tro rơi xuống đất, bụi bay mù mịt. Anh chẳng kịp phủi bụi trên người, bước nhanh tới trước mặt tôi. Trong mắt anh có vui mừng, có hoảng hốt, cũng có chút sợ hãi khó giấu.

“Sao em về? Trường có chuyện à?”

Tôi nhìn đôi mắt đỏ vì khói lò của anh, nhìn áo bông cũ vẫn là chiếc áo rách từ năm trước, lòng đau đến mức phải siết chặt tay mới đứng vững. Tôi hỏi: “Tiền em gửi cho anh, anh không nhận được. Sao anh không viết thư hỏi em?”

Anh cúi đầu. “Anh sợ em bận. Cũng sợ…”

Anh không nói hết. Nhưng tôi hiểu. Anh sợ lời đồn là thật. Sợ tôi thật sự không muốn về nữa. Sợ chỉ cần hỏi, sẽ nhận được đáp án khiến anh không chịu nổi.

Tôi bước tới, phủi bụi trên vai anh trước mặt tất cả mọi người. “Lương Thủ Sơn, sau này nếu không nhận được thư của em, anh phải hỏi. Nếu nghe người khác nói em không cần anh nữa, anh cũng phải hỏi chính em. Chỉ cần em chưa nói, ai nói cũng không tính.”

Anh nhìn tôi, mắt đỏ lên từng chút. “Ừ.”

Tôi quay sang nhìn đám người trong sân, từng chữ rõ ràng: “Tôi ở trường học rất tốt. Không có thầy giáo trẻ nào, không có người thành phố nào, càng không có chuyện bỏ chồng. Sau này ai còn truyền những lời này, tôi sẽ ghi tên từng người, gửi lên công xã và trường học. Tôi học sư phạm, sau này làm giáo viên, danh dự của tôi không phải để các người nhai trong miệng cho vui.”

Mấy người hàng xóm lập tức tránh mắt. Thím Vương ngày trước bưng bát cháo xem náo nhiệt cũng vội cười gượng. “Trĩ Hòa à, mọi người chỉ nói chơi thôi mà.”

Tôi nhìn bà. “Danh dự của phụ nữ không phải trò chơi.”

Không ai nói nữa.

Ngày đó, tôi ở nhà một đêm. Lương Thủ Sơn không hỏi chuyện trường lớp ngay, mà lặng lẽ nấu nước rửa mặt cho tôi, hấp lại hai cái bánh ngô, còn lấy từ trong hũ ra một ít dưa muối. Ăn xong, tôi kéo anh ngồi xuống dưới đèn, lấy trong túi ra chiếc áo bông mới mua. Áo không đắt, màu xanh đậm, vải dày. Tôi đưa cho anh.

“Tiền học bổng của em. Mua cho anh.”

Anh lập tức lắc đầu. “Anh không cần. Em mang về trường mặc.”

Tôi cố ý nghiêm mặt. “Lương Thủ Sơn, anh có nghe lời em không?”

Anh ngẩn ra, rồi im lặng nhận lấy. Nhưng nhận xong, anh không mặc ngay. Anh vuốt áo hết lần này đến lần khác, như sợ tay mình bẩn làm hỏng vải mới. Tôi giành lấy áo, trực tiếp khoác lên vai anh. Người anh cao, vai rộng, mặc vào rất vừa. Chỉ là gương mặt ngăm đen vì nắng và khói lò bỗng đỏ lên một cách vụng về.

Tôi nhìn anh, bỗng cười. “Đẹp lắm.”

Anh cúi đầu, khóe miệng không nén được mà nhếch lên. Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, vì một câu khen mà vui như đứa trẻ.

Đêm ấy, anh kể tôi nghe chuyện trong thôn. Trương Quế Phân thỉnh thoảng vẫn đến mắng, nhưng thấy anh đưa đủ lương thực dưỡng già thì cũng không làm gì được. Lưu Xảo Mai thường bảo con trai sang nhà chúng tôi lấy củi, anh bắt gặp vài lần, sau đó khóa sân lại. Lò gạch dạo này thiếu người, chủ lò muốn anh làm thêm ca đêm, tiền công cao hơn một chút. Tôi nghe đến đó lập tức nhíu mày.

“Không được làm quá sức. Anh ho nhiều rồi.”

Anh né mắt tôi. “Không sao. Anh khỏe.”

Tôi đặt tay lên mu bàn tay anh. “Anh cứ nói không sao, nhưng em không muốn anh không sao như vậy. Lương Thủ Sơn, em đi học không phải để anh tự vắt kiệt mình. Sau này thiếu tiền, em sẽ kiếm. Anh phải giữ sức đợi em về.”

Anh nhìn tay tôi đặt trên tay anh, rất lâu sau mới khẽ gật đầu. “Được. Anh đợi.”

Ba năm ấy, hai chữ “anh đợi” gần như chống đỡ tôi đi qua mọi ngày khó nhất. Khi thực tập bị phụ huynh thành phố nghi ngờ vì giọng quê, tôi nghĩ đến anh. Khi bài luận bị trả về sửa đến lần thứ năm, tôi nghĩ đến anh. Khi mùa đông lạnh đến mức tay nứt ra, tôi nghĩ đến đôi tay còn nứt nẻ hơn của anh. Tôi không cho phép mình thua. Vì phía sau tôi là một người đã đặt toàn bộ lòng tin lên vai tôi. Tôi không thể để lòng tin ấy rơi xuống bùn.

【Chương 5】

Năm cuối cùng ở trường sư phạm, tôi nhận được hai lựa chọn. Một là ở lại thành phố, vào trường tiểu học trực thuộc với mức lương ổn định, nhà trường còn có thể hỗ trợ chỗ ở tập thể. Hai là tham gia chương trình giáo dục nông thôn của huyện, về các xã thiếu giáo viên, điều kiện gian khổ hơn nhưng có cơ hội được đề bạt làm cán bộ phụ trách xóa mù chữ nếu thành tích tốt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...