Tin bệnh nhân họ Đặng được xử lý ổn định nhanh chóng truyền ra. Gia đình bệnh nhân đăng một bài cảm ơn rất dài, không chỉ cảm ơn Bệnh viện Trung tâm số Một, mà còn nhắc tới tôi: “Bác sĩ Trần không còn làm ở bệnh viện cũ, nhưng vẫn giúp chúng tôi tìm đường. Cô ấy không bỏ bệnh nhân. Người bỏ bệnh nhân là những người coi vị trí bác sĩ chính như phần thưởng quan hệ.” Bài viết ấy khiến dư luận gần như nghiêng hẳn về một phía. Bệnh viện Nhân Tâm cố gắng ra thông cáo nhưng mỗi câu đều bị cư dân mạng phân tích, càng giải thích càng giống che giấu. Có người lục lại tin tức cũ, phát hiện mấy năm nay bệnh viện liên tục tuyên truyền các ca khó thành công, nhưng tên tôi thường chỉ xuất hiện ở phần “thành viên ê-kíp”, trong khi người đứng trước ống kính nhận hoa lại là lãnh đạo khoa hoặc bác sĩ khác.
Một tuần sau, kết quả xử lý bước đầu được công bố. Từ Khải tạm đình chỉ toàn bộ hoạt động chuyên môn liên quan đến ca ph/ẫu thuậ/t độ khó cao, chờ đánh giá lại năng lực. Chủ nhiệm khoa Ngoại Tổng quát bị tạm dừng chức vụ để phối hợp điều tra. Lưu Chấn Hoa bị yêu cầu kiểm điểm trách nhiệm quản lý, đồng thời bệnh viện phải rà soát lại toàn bộ quy trình phân công bác sĩ chính. Chủ tịch Từ lập tức tuyên bố tạm hoãn tài trợ thiết bị, nói cần “đánh giá lại môi trường hợp tác”. Câu nói ấy nhìn như phủi sạch quan hệ, nhưng ai cũng hiểu ông ta đang muốn bảo vệ nhà họ Từ trước khi lửa lan rộng.
Tôi đọc tin đó trên điện thoại trong văn phòng tạm thời của Bệnh viện Trung tâm số Một. Sư huynh đặt trước mặt tôi một bản hợp đồng dày.
“Trung tâm Gan mật tụy mới đang cần người phụ trách nhóm ca khó. Chức danh, đãi ngộ, quyền xây dựng ê-kíp, quyền sở hữu nghiên cứu cá nhân, tất cả ghi rõ trong hợp đồng. Không ép em nhận ngay, nhưng anh nói trước, thầy Trương cũng đã gọi điện cho viện trưởng bên anh rồi. Cả bệnh viện đang sợ em chạy mất ra Bắc Kinh.” Tôi bật cười. Cảm giác được tranh giành vì năng lực, chứ không phải bị lợi dụng vì trách nhiệm, thật sự rất khác.
Chương 6
Tôi chưa ký hợp đồng ngay. Không phải vì do dự quay về Nhân Tâm, mà vì tôi muốn chờ ngọn lửa kia cháy hết phần mục nát cuối cùng. Có những chuyện nếu chỉ dừng ở mức đình chỉ vài người, sau này rất dễ bị thời gian phủ bụi. Lưu Chấn Hoa có thể cúi đầu một thời gian, Từ Khải có thể ra nước ngoài lấy thêm vài tấm chứng chỉ đẹp đẽ, Chủ tịch Từ có thể đổi một cách tài trợ khác. Rồi vài năm sau, một Trần Hy khác lại bị đẩy ra hy sinh, một bệnh nhân khác lại trở thành cái giá cho sự ngạo mạn của hệ thống. Tôi không muốn chỉ thắng một lần. Tôi muốn chặt đứt cái đường lui mà họ vẫn luôn tưởng mình có.
Ba ngày sau, tôi nhận lời tham gia một buổi tọa đàm chuyên môn trực tuyến do Hiệp hội Ngoại khoa tổ chức. Chủ đề ban đầu là “Ứng dụng mô phỏng 3D trong ph/ẫu thuậ/t gan mật tụy phức tạp”, vốn là lĩnh vực tôi nghiên cứu nhiều năm. Người xem phần lớn là bác sĩ trong ngành, nghiên cứu sinh, và một số nhà quản lý bệnh viện. Trước buổi tọa đàm, ban tổ chức hỏi tôi có cần tránh nhắc tới tranh cãi gần đây không. Tôi nói không cần chủ động nhắc, nhưng nếu có người hỏi, tôi sẽ trả lời.
Chaporia
Bình Luận (0)