Nhưng đúng lúc ta định tiếp tục thử dò xét.
Bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng bước chân.
Phó phu nhân tới.
Tiêu Uyên lập tức khôi phục vẻ mặt bình thường.
Mọi thứ như chưa từng xảy ra.
Nhưng trong lòng ta đã có đáp án.
Tiêu Uyên nhất định liên quan đến vụ việc năm đó.
Đêm ấy.
Ta trở về viện.
Trong lòng vẫn đang suy nghĩ về phản ứng của hắn.
Bỗng nhiên.
Một tiếng động rất khẽ vang lên ngoài cửa sổ.
Rắc.
Giống như có người giẫm phải cành cây.
Ánh mắt ta lập tức lạnh xuống.
“Có ai đó.”
Thanh Liên đang trực đêm cũng giật mình.
“Nô tỳ đi gọi người.”
“Không.”
Ta ngăn nàng lại.
Ngoài cửa sổ.
Bóng đêm đặc quánh như mực.
Gió đêm thổi qua khiến rèm cửa khẽ lay động.
Một cảm giác nguy hiểm chưa từng có dâng lên trong lòng.
Ta chậm rãi siết chặt cây trâm bạc trong tay.
Đúng lúc ấy.
Một bóng người màu đen đột nhiên xuất hiện bên ngoài sân.
Nhanh như quỷ mị.
Hắn đứng dưới gốc cây.
Ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng về phía căn phòng.
Nhìn thẳng về phía ta.
Sau đó.
Hắn nhảy qua tường viện.
Biến mất trong màn đêm.
Nhưng trước khi đi.
Ta rõ ràng nhìn thấy.
Trên thắt lưng hắn có treo một miếng lệnh bài.
Mà hoa văn trên đó…
Lại giống hệt hoa văn khắc trên nửa miếng ngọc bội giấu trong bài vị Phó Từ Thu.
Trong khoảnh khắc ấy.
Toàn thân ta lạnh toát.
Người kia…
Đến vì bài vị.
Hay đến vì thứ đang giấu bên trong?
Chương 5: Người Trong Bóng Tối
Đêm đó, ta gần như không chợp mắt.
Hình ảnh bóng đen xuất hiện ngoài cửa sổ cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
Đặc biệt là miếng lệnh bài bên hông hắn.
Hoa văn ấy giống hệt hoa văn trên nửa miếng ngọc bội trong bài vị của Phó Từ Thu.
Trực giác mách bảo ta.
Người đó nhất định có liên quan đến vụ việc năm xưa.
Sáng hôm sau.
Ta vẫn như thường lệ đến chính viện thỉnh an Phó phu nhân.
Bà đang ngồi xem sổ sách.
Thấy ta tới liền mỉm cười.
“Đêm qua ngủ có ngon không?”
Ta hơi cúi đầu.
“Vẫn tốt ạ.”
“Chỉ là hình như có mèo hoang chạy vào viện.”
Phó phu nhân đang cầm chén trà bỗng khựng lại rất khẽ.
Chỉ trong nháy mắt.
Nhưng vẫn bị ta bắt được.
“Mèo hoang?”
Bà ngẩng đầu nhìn ta.
“Con nhìn thấy sao?”
Ta lắc đầu.
“Không rõ lắm.”
“Chỉ nghe thấy động tĩnh ngoài cửa sổ.”
Phó phu nhân im lặng vài giây.
Sau đó cười.
“Có lẽ là mèo thật.”
“Nếu thấy nữa thì bảo hộ viện đuổi đi.”
Ta ngoan ngoãn đáp lời.
Nhưng trong lòng lại càng thêm chắc chắn.
Bà biết.
Ít nhất bà biết chuyện có người xuất hiện đêm qua.
Rời khỏi chính viện.
Ta lập tức gọi Thanh Liên tới.
“Mấy ngày này chú ý người của Phó phủ.”
“Đặc biệt là những người thường xuyên ra vào từ đường.”
Thanh Liên gật đầu.
“Nô tỳ hiểu.”
Buổi tối.
Sau khi dùng xong bữa tối.
Ta cố ý bảo mọi người lui xuống.
Trong phòng chỉ còn lại một mình.
Ngọn nến trên bàn cháy lặng lẽ.
Bên ngoài gió đêm thổi qua.
Từng tiếng lá cây xào xạc vang lên.
Ta ngồi bên bàn đọc sách.
Nhưng thực chất toàn bộ tâm trí đều đặt ở cửa sổ.
Canh một.
Canh hai.
Canh ba.
Ngay lúc ta nghĩ đối phương sẽ không xuất hiện.
Bỗng nhiên.
Rắc.
Tiếng cành cây gãy rất nhỏ vang lên.
Ta lập tức siết chặt cây trâm bạc trong tay.
Đến rồi.
Bên ngoài cửa sổ xuất hiện một bóng người.
Đúng là hắc y nhân đêm qua.
Hắn không hề che giấu hành tung.
Trực tiếp nhảy vào trong viện.
Sau đó đi thẳng tới phòng ta.
Cửa phòng bị đẩy mở.
Một luồng gió lạnh ùa vào.
Ngọn nến chao đảo.
Người áo đen đứng trước mặt ta.
Ánh mắt sắc bén như dao.
Ta không hét lên.
Cũng không bỏ chạy.
Chỉ bình tĩnh nhìn hắn.
“Sao?”
“Cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi?”
Đối phương rõ ràng không ngờ ta lại bình tĩnh như vậy.
Hắn nheo mắt.
“Đồ vật đâu?”
Giọng nói khàn đặc.
Giống như cố tình thay đổi âm sắc.
Ta giả vờ không hiểu.
“Đồ vật gì?”
Một thanh đoản đao lập tức đặt lên cổ ta.
Lạnh buốt.
“Đừng giả ngu.”
“Thứ trong bài vị.”
Tim ta đập mạnh.
Quả nhiên.
Hắn đến vì bài vị.
Nhưng ngoài mặt ta vẫn bình tĩnh.
“Nếu ta không giao thì sao?”
Ánh mắt hắn lạnh hơn.
“Ta sẽ giết ngươi.”
Ta bật cười.
“Ngươi không dám.”
Người áo đen hơi khựng lại.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Nếu muốn giết ta.”
“Đêm qua ngươi đã ra tay rồi.”
“Cần gì đợi đến hôm nay?”
Không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Thanh đoản đao vẫn đặt trên cổ.
Nhưng sát khí đã giảm đi vài phần.
Ta biết mình đoán đúng.
Người này không muốn mạng ta.
Hắn chỉ muốn lấy thứ gì đó.
“Ngươi là ai?”
Ta hỏi.
Hắn không trả lời.
“Ngươi từng theo Phó Từ Thu?”
Ánh mắt hắn khẽ dao động.
“Hay nói đúng hơn…”
“Ngươi biết hắn ở đâu?”
Lần này.
Người áo đen đột nhiên siết chặt chuôi đao.
Chaporia
Bình Luận (0)