20px

Âm thanh chói tai vang lên.

Ngay sau đó.

Hơn mười hắc y nhân đồng loạt xuất hiện.

Bọn chúng không nói một lời.

Trực tiếp rút đao xông tới.

Ta lập tức hiểu ra.

Đây là cái bẫy.

Người gửi thư muốn dẫn ta tới đây.

Hoặc…

Muốn dẫn một người khác tới đây.

Ta liên tục lùi về phía sau.

Bàn tay siết chặt cây trâm bạc.

Nhưng đối mặt với hơn mười sát thủ.

Ta căn bản không có cơ hội sống sót.

Một tên đã lao tới trước mặt.

Ánh đao lạnh lẽo bổ xuống.

Đúng lúc ấy.

Một bóng người từ trên mái điện nhảy xuống.

Keng!

Hai thanh kiếm va chạm.

Tia lửa bắn tung tóe.

Tên sát thủ bị đánh bật ra xa.

Ta ngẩng đầu.

Người vừa xuất hiện mặc áo đen.

Đeo mặt nạ bạc.

Dáng người cao lớn.

Trong tay cầm trường kiếm.

Ánh mắt lạnh như băng.

Không biết vì sao.

Khoảnh khắc nhìn thấy hắn.

Tim ta bỗng đập mạnh.

Một cảm giác quen thuộc khó hiểu trào lên.

Tên đầu lĩnh lập tức quát lớn.

“Giết hắn!”

Mười mấy sát thủ đồng thời xông lên.

Trận chiến bùng nổ.

Ánh kiếm lóe lên liên tục trong bóng tối.

Người đeo mặt nạ rõ ràng bị thương từ trước.

Động tác tuy nhanh.

Nhưng dần dần trở nên nặng nề.

Ta nhìn thấy máu chảy xuống từ cánh tay hắn.

Nhuộm đỏ cả tay áo.

Nhưng hắn vẫn chắn trước mặt ta.

Không lùi nửa bước.

Tiếng kim loại va chạm vang lên không ngừng.

Cuối cùng.

Sau khi đánh ngã tên sát thủ cuối cùng.

Người đeo mặt nạ cũng quỳ một gối xuống đất.

Máu chảy thành vệt dài.

Những kẻ còn sống lập tức rút lui.

Biến mất trong màn đêm.

Toàn bộ miếu hoang trở lại yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề.

Ta bước tới.

“Ngươi bị thương rồi.”

Người kia không đáp.

Chỉ lạnh lùng nói:

“Rời khỏi đây.”

Giọng nói ấy…

Khiến toàn thân ta run lên.

Ta từng nghe ở đâu đó.

Nhưng nhất thời không nhớ ra.

“Ngươi là ai?”

Ta hỏi.

Người kia đứng dậy.

Muốn rời đi.

Nhưng vừa bước được hai bước đã loạng choạng.

Một vật từ trong áo hắn rơi xuống đất.

Lạch cạch.

Ta cúi xuống nhặt lên.

Là nửa miếng ngọc bội.

Giống hệt miếng ngọc ta tìm thấy trong bài vị.

Hai nửa ghép lại vừa khít.

Bàn tay ta lập tức run lên.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Không thể tin nổi.

“Ngươi…”

Người đeo mặt nạ khựng lại.

Không khí như đông cứng.

Ta siết chặt ngọc bội.

Khó khăn thốt ra hai chữ.

“Phó Từ Thu?”

Gió đêm đột nhiên nổi lên.

Vạt áo hắn khẽ tung bay.

Người kia không trả lời.

Nhưng cũng không phủ nhận.

Chỉ một khoảnh khắc ấy thôi.

Đã đủ cho ta hiểu tất cả.

Phó Từ Thu.

Người được cả kinh thành cho là đã chết.

Người mà ta đã bái đường với bài vị.

Người nằm ở trung tâm của tất cả những âm mưu này.

Vẫn còn sống.

Ta cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Kiếp trước.

Ta bị nhốt trong am ni cô.

Bị tất cả mọi người lừa gạt.

Cho đến lúc chết.

Ta vẫn cho rằng hắn đã chết thật.

Nhưng hiện giờ.

Một người đáng lẽ phải nằm dưới lòng đất lại đang đứng trước mặt ta.

“Không thể nào…”

Ta lẩm bẩm.

Người kia quay lưng lại.

Giọng nói khàn khàn.

“Đừng điều tra nữa.”

“Chuyện này không liên quan đến ngươi.”

Ta bật cười.

Tiếng cười đầy chua chát.

“Không liên quan?”

“Ta bị tráo kiệu hoa.”

“Bị ép gả cho bài vị của ngươi.”

“Chết một lần rồi sống lại.”

“Ngươi nói không liên quan?”

Người kia im lặng.

Ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắn.

“Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì?”

Một lúc lâu sau.

Hắn mới lên tiếng.

“Quân lương.”

Hai chữ ngắn ngủi.

Nhưng đủ khiến ta hiểu đây không phải chuyện đơn giản.

“Tiêu Uyên có liên quan?”

Ta hỏi tiếp.

Người kia hơi nghiêng đầu.

Không trả lời.

Nhưng sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn mọi câu trả lời.

Tim ta chìm xuống.

Quả nhiên.

Tiêu Uyên thật sự dính líu tới chuyện năm đó.

“Phó gia thì sao?”

Ta lại hỏi.

Lần này.

Người đeo mặt nạ quay đầu nhìn ta.

Ánh mắt phía sau mặt nạ vô cùng phức tạp.

“Đừng tin bất kỳ ai.”

“Hết thảy những người ngươi nhìn thấy.”

“Bao gồm cả Phó gia.”

Câu nói ấy khiến sống lưng ta lạnh buốt.

Ngay cả Phó gia cũng không sạch sẽ?

Vậy rốt cuộc còn ai đáng tin?

Ta còn muốn hỏi thêm.

Nhưng đúng lúc ấy.

Người đeo mặt nạ đột nhiên lảo đảo.

Một ngụm máu phun ra.

Thân thể cao lớn ngã xuống.

Ta giật mình lao tới đỡ lấy hắn.

Bàn tay chạm vào lồng ngực hắn.

Nóng rực.

Máu đã thấm ướt toàn bộ y phục.

“Phó Từ Thu!”

Đây là lần đầu tiên ta gọi thẳng tên hắn.

Người trong lòng ta khẽ mở mắt.

Ánh mắt mơ hồ.

Dường như hắn muốn nói điều gì đó.

Nhưng cuối cùng chỉ siết chặt tay.

Ta cúi đầu nhìn xuống.

Mới phát hiện trong lòng bàn tay hắn đang nắm một mảnh vải đỏ.

Là khăn hỉ.

Màu đỏ đã phai gần hết.

Nhưng vẫn có thể nhận ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...