20px

“Muốn hắn nhìn Tiêu gia sụp đổ.”

“Muốn hắn quỳ xuống cầu xin mà không ai cứu.”

Nói đến đây.

Ta mới phát hiện bản thân đang cười.

Nụ cười lạnh đến chính mình cũng thấy xa lạ.

Phó Từ Thu im lặng hồi lâu.

Rồi bất ngờ nói:

“Nàng rất giống ta.”

Lần này đến lượt ta sửng sốt.

“Giống ở đâu?”

“Ta cũng từng nghĩ như vậy.”

Hắn nhìn ngọn đèn.

Ánh mắt tối tăm.

“Ta từng muốn giết tất cả bọn họ.”

“Nhưng sau đó phát hiện…”

“Chỉ giết người không đủ.”

Trong khoảnh khắc ấy.

Ta bỗng hiểu.

Chúng ta thật sự rất giống nhau.

Một người bị gia tộc bán đứng.

Một người bị người mình tin tưởng đâm sau lưng.

Một người bị biến thành liệt phụ.

Một người bị biến thành liệt sĩ.

Chúng ta đều là quân cờ.

Đều là vật hy sinh.

Và đều bị bỏ rơi.

Có lẽ vì vậy.

Lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh.

Ta kể cho một người nghe toàn bộ sự thật.

Ta kể về kiếp trước.

Kể về am ni cô.

Kể về dải lụa trắng.

Kể về cái chết của mình.

Đương nhiên.

Ta không nói chuyện trọng sinh.

Chỉ nói như một cơn ác mộng kéo dài nhiều năm.

Nhưng khi kể đến đoạn cuối.

Ta vẫn không kìm được mà đỏ mắt.

“Ta từng nghĩ…”

“Chỉ cần ta ngoan hơn một chút.”

“Cha mẹ sẽ yêu thương ta.”

“Chỉ cần ta nhẫn nhịn hơn một chút.”

“Tiêu Uyên sẽ quay đầu nhìn ta.”

“Nhưng cuối cùng…”

“Không có ai cả.”

Trong mật thất yên tĩnh.

Không ai lên tiếng.

Rất lâu sau.

Phó Từ Thu mới đặt một chiếc khăn tay lên bàn.

Động tác vụng về đến buồn cười.

“Ta không biết an ủi người khác.”

“Nhưng…”

“Ta tin nàng.”

Chỉ bốn chữ.

Lại khiến hốc mắt ta nóng lên.

Ta quay đầu nhìn hắn.

Bỗng nhiên cảm thấy.

Trên thế gian này.

Cuối cùng cũng có người đứng về phía mình.

Không phải vì lợi ích.

Không phải vì thân phận.

Mà chỉ vì tin tưởng.

Đúng lúc ấy.

Thanh Liên từ ngoài bước vào.

Sắc mặt vô cùng khó coi.

“Tiểu thư.”

“Nô tỳ vừa nhận được tin.”

Ta lập tức đứng dậy.

“Có chuyện gì?”

Thanh Liên hạ thấp giọng.

“Người của chúng ta đã điều tra được.”

“Phó phu nhân năm đó từng bí mật gặp một vị đại thần trong vụ án quân lương.”

Không khí lập tức đông cứng.

Ta quay đầu nhìn Phó Từ Thu.

Hắn cũng siết chặt tay.

Thanh Liên tiếp tục:

“Nhưng điều kỳ lạ là…”

“Ngay sau cuộc gặp ấy.”

“Phó phu nhân đã bị người ta theo dõi suốt nhiều năm.

Trong mắt Phó Từ Thu hiện lên vẻ kinh ngạc.

Ta cũng nhíu mày.

Điều này có nghĩa là gì?

Nếu Phó phu nhân là chủ mưu.

Vì sao bà lại bị giám sát?

Nếu bà không phải chủ mưu.

Vậy ai mới là người đứng phía sau tất cả?

Lần đầu tiên.

Ta cảm thấy chân tướng năm đó còn sâu hơn mình tưởng tượng rất nhiều.

Và có lẽ…

Người mà chúng ta muốn đối phó.

Vẫn còn đang ẩn mình trong bóng tối.

Chương 8: Tự Chui Vào Bẫy

Kinh thành bắt đầu xuất hiện lời đồn.

Ban đầu chỉ là vài câu bàn tán trong trà lâu.

Sau đó lan ra khắp các phủ đệ quyền quý.

Rồi cuối cùng.

Ngay cả đám nha hoàn quét sân trong Phó phủ cũng bắt đầu xì xào sau lưng ta.

“Nghe nói thiếu phu nhân thường xuyên lén gặp nam nhân.”

“Ta còn nghe có người nhìn thấy nàng nửa đêm ra khỏi phủ.”

“Đúng là nhìn người không thể nhìn mặt.”

“Mang tiếng thủ tiết mà lại làm ra loại chuyện này.”

Thanh Liên tức đến đỏ mặt.

“Nói bậy!”

“Đám người đó toàn nói bậy!”

Ta ngồi bên cửa sổ.

Bình thản đọc sách.

Giống như chuyện bị người khác bôi nhọ chẳng liên quan đến mình.

“Tiểu thư.”

Thanh Liên sốt ruột.

“Người không định giải thích sao?”

Ta lật sang một trang khác.

“Giải thích cái gì?”

“Nô tỳ…”

Thanh Liên nghẹn lời.

Ta khẽ cười.

“Bọn họ muốn nói thì cứ để bọn họ nói.”

“Nhưng…”

“Nói càng lớn càng tốt.”

Thanh Liên ngây người.

Hoàn toàn không hiểu.

Nhưng nàng không biết.

Ta lại hiểu rất rõ.

Người tung tin đồn này.

Ngoài Giang Đình Tuyết ra sẽ không có ai khác.

Kiếp trước.

Nàng ta thích nhất chính là dùng loại thủ đoạn này.

Tự đặt mình vào vị trí nạn nhân.

Sau đó khiến người khác thay nàng ta ra tay.

Đáng tiếc.

Lần này.

Ta đang chờ nàng ta làm như vậy.

Ba ngày sau.

Tin đồn đã lan đến mức không thể kiểm soát.

Ngay cả Phó phu nhân cũng nghe thấy.

Bà gọi ta đến chính viện.

Khi bước vào.

Ta đã nhìn thấy vài vị phu nhân thế gia đang ngồi ở đó.

Ai nấy đều dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn ta.

Giống như đang nhìn một thứ dơ bẩn.

Phó phu nhân ngồi trên ghế chủ vị.

Sắc mặt vô cùng khó coi.

“Quỳ xuống.”

Ta không nói gì.

Bình tĩnh quỳ xuống.

Một vị phu nhân bên cạnh lập tức cười lạnh.

“Đúng là không biết xấu hổ.”

“Phó gia coi trọng nàng như vậy.”

“Nàng lại làm ra loại chuyện bại hoại gia phong.”

Một người khác phụ họa.

“Loại nữ nhân này nên bị ngâm lồng heo.”

Tiếng chỉ trích liên tiếp vang lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...