Nhưng từ đầu đến cuối.
Ta vẫn bình tĩnh.
Giống như người bị mắng không phải mình.
Điều đó khiến Phó phu nhân càng thêm tức giận.
Bà đập mạnh chén trà xuống bàn.
“Đông Nghi!”
“Con có gì muốn giải thích không?”
Ta ngẩng đầu.
Ánh mắt bình thản.
“Không có.”
Toàn bộ đại sảnh lập tức yên lặng.
Mọi người đều sững sờ.
Không ai ngờ ta lại thừa nhận nhanh như vậy.
Ngay cả Phó phu nhân cũng ngây người.
“Con…”
Ta khẽ cười.
“Người muốn con giải thích điều gì?”
“Giải thích rằng con không hề gặp nam nhân?”
“Hay giải thích rằng tất cả đều là giả?”
Một vị phu nhân lập tức quát lớn.
“Ngươi còn muốn ngụy biện?”
Ta nhìn bà ta.
“Vậy bà có chứng cứ không?”
Người kia lập tức nghẹn họng.
Ta lại nhìn những người khác.
“Tất cả các vị ở đây.”
“Có ai tận mắt nhìn thấy ta làm điều gì trái đạo lý không?”
Không ai trả lời.
Bởi vì không có.
Tất cả chỉ là lời đồn.
Nhưng đúng lúc ấy.
Ngoài sân đột nhiên truyền tới tiếng khóc.
Một bóng người lao thẳng vào đại sảnh.
Là Giang Đình Tuyết.
Nàng ta mặc váy màu trắng.
Hai mắt đỏ hoe.
Vừa nhìn thấy ta đã bật khóc.
“Tỷ tỷ!”
“Muội biết tỷ không thích muội.”
“Nhưng vì sao tỷ phải làm vậy?”
Toàn bộ mọi người đều ngây người.
Ngay cả ta cũng muốn bật cười.
Cuối cùng cũng đến rồi.
Giang Đình Tuyết quỳ phịch xuống đất.
Khóc đến hoa lê đẫm lệ.
“Nếu tỷ muốn trả thù vì chuyện hôn sự.”
“Muội có thể nhường lại.”
“Nhưng tỷ không nên vì ghen ghét mà làm chuyện có lỗi với Phó gia.”
Lời vừa dứt.
Cả đại sảnh lập tức bùng nổ.
Ai nấy đều tin nàng ta.
Bởi vì nàng ta đang khóc.
Mà ta thì không.
Người đời luôn thích người khóc.
Chứ không thích người bình tĩnh.
Phó phu nhân lạnh mặt.
“Đông Nghi.”
“Con còn gì để nói?”
Ta nhìn Giang Đình Tuyết.
Nhìn gương mặt quen thuộc ấy.
Bỗng nhớ tới kiếp trước.
Ngày ta bị nhốt trong am ni cô.
Nàng ta cũng từng khóc như vậy.
Khóc đến mức tất cả mọi người đều cho rằng nàng ta vô tội.
Còn ta là kẻ ác.
Nghĩ đến đây.
Ta chậm rãi đứng dậy.
Không quỳ nữa.
“Được.”
Ta nhìn Giang Đình Tuyết.
“Muội đã nói đến chuyện hôn sự.”
“Vậy chúng ta nói chuyện hôn sự đi.”
Tiếng khóc của nàng ta lập tức dừng lại.
Trong lòng nàng ta bắt đầu xuất hiện bất an.
Ta mỉm cười.
“Giang Đình Tuyết.”
“Muội còn nhớ ngày đại hôn không?”
Sắc mặt nàng ta hơi đổi.
“Ta không hiểu tỷ đang nói gì.”
“Không hiểu sao?”
Ta lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ.
Chính là quyển sổ lấy được ở Giang phủ.
Khoảnh khắc nhìn thấy nó.
Sắc mặt Giang Đình Tuyết trắng bệch.
Phụ thân và mẫu thân cũng vậy.
Ta mở quyển sổ.
Đọc từng chữ một.
“Ngày mười lăm tháng tám.”
“Chi hai mươi lượng bạc.”
“Mua chuộc bà mối.”
“Đổi kiệu hoa.”
Toàn bộ đại sảnh lập tức yên tĩnh.
Ngay cả tiếng thở cũng biến mất.
Mọi người nhìn nhau.
Không dám tin vào tai mình.
Ta ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào Giang Đình Tuyết.
“Tại sao muội không nói cho mọi người biết.”
“Ngày đại hôn năm ấy.”
“Người đáng lẽ phải gả cho Phó gia là ai?”
Sắc mặt nàng ta hoàn toàn trắng bệch.
“Ta…”
“Ta không có…”
Ta không cho nàng cơ hội.
Tiếp tục lấy ra tờ danh sách hồi môn.
“Ngoài ra.”
“Đây là toàn bộ của hồi môn ngoại tổ mẫu để lại cho ta.”
“Nhưng hiện tại.”
“Đều đứng dưới tên Giang Đình Tuyết.”
Tiếng hít khí vang lên khắp đại sảnh.
Một vị phu nhân không nhịn được đứng bật dậy.
“Đổi kiệu hoa?”
“Chiếm đoạt hồi môn?”
“Đây chẳng phải là khi quân phạm thượng sao?”
Giang Đình Tuyết hoảng loạn.
“Không phải!”
“Không phải như vậy!”
Nàng ta lao tới định giật quyển sổ.
Ta nhẹ nhàng tránh đi.
Kết quả nàng ta ngã nhào xuống đất.
Trong lúc hoảng loạn.
Nàng ta buột miệng hét lên.
“Rõ ràng là phụ thân bảo ta làm!”
Vừa dứt lời.
Toàn bộ đại sảnh chết lặng.
Ngay cả chính nàng ta cũng ngây người.
Nàng ta biết mình vừa nói gì.
Nhưng đã quá muộn.
Ta nhìn nàng ta.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Cái bẫy này.
Cuối cùng nàng cũng tự mình bước vào.
Đúng lúc ấy.
Một nha dịch từ bên ngoài vội vã chạy vào.
“Phó phu nhân!”
“Người của Đại Lý Tự đến rồi!”
“Mang theo lệnh điều tra vụ tráo hôn và khi quân của Giang gia!”
Tiếng nói vừa dứt.
Giang Đình Tuyết lập tức ngồi sụp xuống đất.
Mặt không còn một giọt máu.
Mà ta chỉ lặng lẽ nhìn nàng.
Giống hệt như năm đó.
Nàng đã từng nhìn ta bị đưa lên xe ngựa tới am ni cô.
Chỉ là lần này.
Người rơi xuống vực sâu.
Không còn là ta nữa.
Chương 9: Báo Ứng Bắt Đầu
Tin tức Đại Lý Tự điều tra Giang gia giống như một tảng đá lớn ném xuống mặt hồ.
Chỉ trong một đêm.
Toàn bộ kinh thành chấn động.
Vụ tráo kiệu hoa.
Chiếm đoạt hồi môn.
Khi quân phạm thượng.
Chaporia
Bình Luận (0)