20px

Từng tội danh một bị lôi ra ánh sáng.

Giang gia từ gia tộc danh giá được người người ngưỡng mộ, trong chớp mắt trở thành trò cười lớn nhất kinh thành.

Nhưng ta biết.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Kẻ thật sự đáng sợ nhất.

Vẫn là Tiêu Uyên.

Trong thư phòng dưới mật thất.

Ta đem toàn bộ chuyện xảy ra ở chính viện kể lại cho Phó Từ Thu nghe.

Hắn ngồi trước bàn.

Ánh nến chiếu lên gương mặt sắc lạnh.

Sau khi nghe xong.

Hắn chỉ nói một câu.

“Tiêu Uyên sẽ ra tay.”

Ta khẽ nhíu mày.

“Vì sao?”

“Bởi vì hắn đã bị dồn vào đường cùng.”

Phó Từ Thu nhìn bản đồ trải trên bàn.

“Người như hắn sẽ không nhận thua.”

“Muốn bảo vệ bản thân.”

“Cách đơn giản nhất là khiến nàng biến mất.”

Không khí trong mật thất lập tức trở nên nặng nề.

Ta biết hắn nói đúng.

Một kẻ đã nhúng tay vào vụ án quân lương.

Một kẻ có thể giấu chuyện Phó Từ Thu còn sống suốt nhiều năm.

Sẽ không ngại gi/ế/t thêm một người.

Đêm hôm đó.

Ta cố ý không tăng cường hộ vệ.

Cũng không phong tỏa viện.

Thậm chí còn để lộ tin mình đang giữ nhiều chứng cứ liên quan đến Tiêu gia.

Ta đang chờ.

Chờ hắn mắc câu.

Quả nhiên.

Canh ba vừa tới.

Một mùi khét rất nhẹ đột nhiên xuất hiện.

Ban đầu chỉ là một chút.

Sau đó càng lúc càng nồng.

Thanh Liên là người đầu tiên phát hiện.

“Tiểu thư!”

“Ngoài kia có lửa!”

Nàng vừa hét lên.

Tiếng hô hoán bên ngoài đã vang dậy.

“Cháy rồi!”

“Cháy rồi!”

“Nhanh cứu hỏa!”

Ta bật dậy lao ra cửa.

Chỉ thấy phía đông viện đã bị lửa bao trùm.

Ngọn lửa đỏ rực như muốn nuốt chửng cả bầu trời.

Gió đêm thổi mạnh.

Lửa lan cực nhanh.

Chỉ trong nháy mắt đã bao vây toàn bộ sân.

Trong tiếng hỗn loạn.

Ta chợt nhận ra.

Mật thất!

Phó Từ Thu vẫn còn ở dưới đó!

Tim ta lập tức lạnh ngắt.

Ta quay người muốn chạy về phía thư phòng.

Nhưng Thanh Liên sống chết kéo lại.

“Tiểu thư!”

“Không được!”

“Bên đó sắp sập rồi!”

Ta cắn răng.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng động lớn vang lên.

Ầm!

Xà ngang phía trên thư phòng đổ sập.

Ngọn lửa bốc cao ngút trời.

Ta cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Không lẽ…

Đúng lúc tuyệt vọng nhất.

Một bóng người đột nhiên lao ra từ biển lửa.

Toàn thân hắn nhuốm đầy khói đen.

Trên vai còn vác một chiếc hòm gỗ.

Là chiếc hòm đựng toàn bộ chứng cứ.

Người đó vừa xuất hiện.

Ta đã nhận ra ngay.

Phó Từ Thu.

“Ngươi điên rồi sao!”

Ta lao tới.

Nhìn cánh tay hắn bị lửa thiêu cháy một mảng lớn.

Trong lòng bỗng dâng lên một cơn tức giận khó hiểu.

“Chỉ vì một cái hòm?”

“Ngươi suýt chết đấy!”

Phó Từ Thu nhìn ta.

Khóe môi khẽ cong.

“Là vì chứng cứ.”

“Nếu mất thứ này.”

“Mọi chuyện sẽ phải bắt đầu lại.”

Ta nhất thời nghẹn lời.

Không biết nên mắng hay nên cảm động.

Đúng lúc ấy.

Một nhóm hộ vệ chạy tới.

Phó Từ Thu lập tức kéo khăn che mặt.

Nhưng vẫn có vài người nhìn thấy bóng lưng hắn.

Ta biết.

Thân phận của hắn không giấu được bao lâu nữa.

Sau trận hỏa hoạn.

Người của Đại Lý Tự cũng nhanh chóng tới nơi.

Bọn họ phát hiện dầu hỏa được chôn sẵn dưới nền viện.

Rõ ràng là có người cố ý phóng hỏa.

Mà đúng lúc đó.

Một nha dịch tìm được một vật trong đống tro.

Là ngọc bội của người Tiêu gia.

Tin tức lập tức truyền khắp kinh thành.

Tiêu Uyên bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

Cùng lúc đó.

Phó Từ Thu cũng đưa cho ta một danh sách.

Là danh sách quân lương năm đó.

Trên đó ghi rõ từng khoản tiền biến mất.

Từng chuyến lương thảo bị đánh tráo.

Và tên của những người liên quan.

Tiêu gia.

Giang gia.

Thậm chí còn có một vài người trong Phó gia.

Ta nhìn danh sách.

Bàn tay dần siết chặt.

Cuối cùng.

Con cá lớn đã lộ đầu.

Ba ngày sau.

Thánh thượng nổi giận.

Hạ chỉ mở lại toàn bộ vụ án quân lương năm đó.

Đại Lý Tự.

Hình Bộ.

Đô Sát Viện.

Ba nha môn cùng điều tra.

Toàn bộ kinh thành chấn động.

Mà người chịu đả kích lớn nhất.

Lại là Phó phu nhân.

Buổi tối hôm ấy.

Ta đến chính viện thỉnh an.

Vừa bước vào cửa.

Đã nhìn thấy bà ngồi một mình trước linh vị.

Lưng còng đi rất nhiều.

Giống như chỉ trong vài ngày đã già thêm mười tuổi.

Nghe tiếng bước chân.

Bà chậm rãi quay đầu.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Đông Nghi.”

“Con nói xem…”

“Nếu một người biết rõ chân tướng.”

“Nhưng lại lựa chọn im lặng.”

“Người đó có đáng trách không?”

Tim ta khẽ rung lên.

Ta hiểu.

Bà đang nói về chính mình.

Phó phu nhân nhìn linh vị Phó Từ Thu.

Nước mắt rơi xuống.

“Năm đó…”

“Ta biết có người hại nó.”

“Nhưng ta không dám nói.”

“Nếu nói ra…”

“Cả Phó gia sẽ bị kéo xuống địa ngục.”

Bàn tay ta chậm rãi siết lại.

Quả nhiên.

Bà biết.

Bà luôn biết.

Chỉ là bà đã chọn gia tộc.

Thay vì chọn con trai.

Một lúc lâu sau.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...