Chàng chỉ khẽ cười: “Trong đầu nàng mỗi ngày rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế?”
“…”
T.ử Dạ nắm tay ta kéo đi về phía Tàng thư các, dọc theo hành lang cung điện đèn đuốc sáng trưng. Chàng siết c.h.ặ.t t.a.y ta, một khắc cũng không muốn buông.
“T.ử Dạ, chàng muốn đưa ta đi đâu?”
“Trẫm đã chuẩn bị cho nàng một món quà tân hôn.”
Ngay khoảnh khắc trước khi vào Tàng thư các, T.ử Dạ dùng hai tay che mắt ta lại.
“Đợi nàng xem rồi sẽ biết.”
Khi bước vào bên trong, ta ngửi thấy một mùi mực đậm đà, sau đó T.ử Dạ buông tay ra.
Đợi đến khi mở mắt, ta mới bàng hoàng nhận ra. Trong Tàng thư các rộng lớn như vũ trụ, những bức danh họa truyền đời đều được trải ra, khiến ta không khỏi run rẩy vì xúc động.
“Đây là Lạc Thần Phú đồ của Cố Khải Chi sao?”
Ta phấn khích vô cùng, chẳng còn chút đoan trang nào của một bậc mẫu nghi thiên hạ.
T.ử Dạ chắp tay sau lưng, bước thêm hai bước nữa.
“Đừng vội, thứ đẹp đẽ còn ở phía sau.”
Mắt ta nóng lên, bước thêm một bước.
“Bộ Liễn đồ của Diêm Lập Bản?”
T.ử Dạ cong môi, trên mặt là nụ cười không sao kiềm chế được: “Phía trước còn nữa…”
“Đường Cung Sĩ Nữ đồ!”
Ta như một cô bé nhỏ, nắm c.h.ặ.t t.a.y T.ử Dạ không chịu buông, trên gương mặt chàng lan tỏa ý cười.
“Hàn Hi Tái Dạ Yến đồ…”
“Thiên Lý Giang Sơn đồ…”
“Thanh Minh Thượng Hà đồ…”
T.ử Dạ đã tìm về cho ta tất cả những danh họa còn lưu truyền trên đời. Đến cuối cùng, ta thực sự không nhịn được nữa, nâng khuôn mặt của T.ử Dạ lên mà hôn tới tấp.
Chàng giả vờ trầm ngâm ho nhẹ hai tiếng.
“Hoàng hậu, nơi này là Tàng thư các đó…”
Ta làm sao còn quản được những thứ đó nữa. Ta đưa tay tháo đai lưng của T.ử Dạ, hôn lên yết hầu chàng.
“Trẫm hôm nay không mang theo…”
Những ngón tay ta đã mở từng chiếc nút áo trên long bào của T.ử Dạ, chạm vào vòng eo săn chắc của chàng.
“Không sao, thần thiếp vừa hay muốn thử…”
Say sưa trong chén ngọc tiệc Đồi Mồi, dưới trướng phù dung, biết làm sao với người đây? Ta chỉ muốn nói rằng, đêm tân hôn này, ta rất hài lòng.
Cái giá phải trả là hai tháng sau, Thái y viện trưởng đến bắt mạch cho ta, rồi quỳ rạp xuống đất.
“Lão thần xin chúc mừng Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương, nương nương đã có hỷ hai tháng rồi.”
“…”
10. Góc nhìn của T.ử Dạ (Ngoại truyện)
Thanh Dư hạ sinh một cặp long phượng thai, toàn cõi Đại Lương đều hân hoan chúc mừng.
Khi hoàng t.ử A Dận đầy tháng, ta đã phong làm Thái t.ử, phong hiệu của công chúa là Triều Dương, ngụ ý mặt trời mọc ở phương Đông.
Thành thân bốn năm, Thanh Dư đã trở thành viên minh châu rực rỡ nhất Đại Lương.
Nàng mở thi xã, họa xã, khuyến khích nữ t.ử đọc sách, làm thơ, vẽ tranh. Trong một thời gian ngắn, Đại Lương xuất hiện không ít nữ thi nhân, nữ họa sĩ tài hoa xuất chúng… Để lại cho hậu thế một kho tàng văn hóa rực rỡ huy hoàng.
Phong cách hội họa của Thanh Dư cũng dần chuyển từ xa hoa lộng lẫy sang giản đơn chân thực, ngày càng đạt đến độ tinh túy.
Một ngày nọ, nàng uống hơi nhiều rượu Quế Hoa, trời quang mây tạnh, đã ngủ quên trên ghế đá trong Ngự hoa viên.
Hoa rụng đầy cây, từng cánh hoa vương trên người nàng. Nàng như đang mơ một giấc mộng đẹp, miệng khẽ lẩm bẩm.
“Rượu mỹ Lan Lăng ánh uất kim, chén ngọc tràn đầy sắc hổ phách…”
Ta khẽ cười.
A Dận và Triều Dương vây quanh ta, nói bằng giọng trẻ thơ.
“Phụ hoàng, mẫu hậu lại uống say, ngủ thiếp đi rồi…”
Ta ra hiệu cho chúng.
“Suỵt… nhỏ tiếng thôi…”
A Dận bĩu môi: “Mẫu hậu ham ngủ lắm, ngủ một giấc còn lâu mới dậy.”
Lời này… cũng chẳng sai chút nào.
“A Dận, con đưa muội muội đi chơi đi.”
A Dận dẫn Triều Dương đi bắt chuồn chuồn và bướm trong Ngự hoa viên.
Ta sợ Thanh Dư bị lạnh, bèn để nàng nằm gối đầu lên đùi ta mà ngủ, còn ta thì cầm cuốn “Chiến Quốc Thư” chậm rãi đọc.
Cánh hoa rơi lác đác trên trang sách, cũng rơi vương bên tóc mai Thanh Dư.
Chẳng biết, liệu đây có phải là điều nàng hằng mong ước hay không.
Gió mát dịu dàng, năm tháng bình an.
(Hết toàn văn)
Chaporia
Bình Luận (0)