Bác gái mua rau là người ủng hộ đầu tiên. Bác kéo cả nhóm hàng xóm vào nhóm đặt hàng, còn nói: “Tiểu Lâm làm ăn tử tế, trước đây hoa quả của con bé đắt hơn chỗ khác một chút nhưng chưa bao giờ cân thiếu. Bây giờ đặt qua con bé, bác yên tâm.”
Một chú bảo vệ khu chung cư cũng giúp tôi đặt tủ tự lấy ở sảnh phụ. Chú nói: “Hồi siêu thị còn mở, cô Lâm hay để nước miễn phí cho anh em bảo vệ mùa hè. Người như cô ấy, làm gì tôi cũng ủng hộ.”
Những thiện ý tôi từng âm thầm bỏ ra, hóa ra không hề biến mất. Chỉ là trước đây tôi bị Chu Khải và nhà họ Chu che mắt, luôn cảm thấy mình cho đi mà không được đáp lại. Nhưng thế giới không chỉ có họ. Người tốt sẽ nhớ lòng tốt của tôi. Người xấu mới coi lòng tốt là thứ rẻ tiền.
Một tháng sau, “Hạ An” có đơn hàng ổn định. Hai tháng sau, chúng tôi ký hợp đồng cung ứng với năm khu dân cư. Ba tháng sau, Tống Nghi giúp tôi kết nối một quỹ đầu tư nhỏ chuyên hỗ trợ dự án cộng đồng. Tôi mặc bộ vest đen mua bằng tiền của mình, đứng trong phòng họp trình bày kế hoạch kinh doanh. Khi mở slide doanh thu dự kiến, tôi bỗng nhớ tới ngày xưa, Chu Khải từng nói: “Em là phụ nữ, đừng nghĩ nhiều quá. Kinh doanh bên ngoài cứ để anh lo, em quản sổ sách là được.” Khi đó tôi thật sự tin anh ta giỏi hơn mình. Nhưng thực tế chứng minh, người thật sự chống đỡ việc kinh doanh từ đầu đến cuối là tôi.
Buổi gọi vốn nhỏ ấy không lập tức thành công, nhưng một trong những nhà đầu tư tỏ ra rất hứng thú. Anh ta hỏi tôi: “Cô Lâm, cô từng thất bại một lần với siêu thị truyền thống, vì sao chúng tôi nên tin cô có thể làm mô hình mới thành công?”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, đáp: “Vì thất bại đó cho tôi biết tiền thất thoát ở đâu, niềm tin đặt sai người sẽ gây hậu quả gì, và hệ thống quan trọng hơn cảm tính ra sao. Tôi không né tránh thất bại cũ. Tôi biến nó thành dữ liệu, thành quy trình, thành ranh giới. Một người chưa từng ngã có thể chạy nhanh, nhưng một người biết mình ngã vì đâu sẽ chạy bền hơn.
”
Phòng họp yên lặng vài giây. Sau đó, nhà đầu tư ấy mỉm cười. “Câu trả lời rất tốt.”
Tôi không biết tương lai dự án sẽ lớn đến đâu, nhưng khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã thật sự bước ra khỏi cái bóng của Chu Khải.
Trong khi tôi bận rộn với dự án mới, vụ kiện cũng có tiến triển. Tòa tổ chức hòa giải lần đầu. Tôi không muốn gặp Chu Khải riêng, nhưng theo thủ tục, tôi vẫn xuất hiện cùng luật sư Giang. Chu Khải tới muộn mười phút. Anh ta gầy đi rõ rệt, mặc chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ, tóc tai cũng không chỉnh tề như trước. Tiểu Vân không tới, chỉ ủy quyền luật sư trả lời phần liên quan. Nghe nói sau khi cãi nhau với Chu Khải, cô ta dẫn con về nhà mẹ đẻ, còn chặn luôn Chu Khải. Người đàn ông từng vì cô ta mà rút tiền của tôi, cuối cùng lại bị cô ta đá đi ngay khi không còn lợi ích.
Chu Khải ngồi đối diện tôi, ánh mắt phức tạp. Khi cán bộ hòa giải hỏi hai bên có đồng ý thương lượng không, anh ta bỗng nhìn tôi nói: “Lâm Hạ, anh có thể trả tiền, nhưng em có thể cho anh thời gian không? Anh thật sự không có nhiều tiền như vậy. Anh tìm việc mấy nơi đều không thuận lợi. Chuyện trên mạng lan ra, ai cũng hỏi anh chuyện cũ. Anh biết em hận anh, nhưng anh đã bị trừng phạt rồi.”
Tôi không nói, luật sư Giang thay tôi trả lời: “Thân chủ tôi đồng ý phương án trả góp có bảo đảm. Anh Chu cần thanh toán trước năm vạn tệ trong vòng bảy ngày, phần còn lại trả trong mười hai tháng, có giấy nhận nợ và điều khoản phạt chậm trả. Nếu không thực hiện, chúng tôi yêu cầu tòa xét xử.”
Chu Khải lập tức nói: “Năm vạn? Tôi lấy đâu ra năm vạn?”
Luật sư Giang rất bình tĩnh: “Anh có một chiếc xe máy phân khối lớn, một đồng hồ trị giá khoảng hai vạn, và một số thiết bị điện tử. Ngoài ra, mẹ anh đứng tên một căn hộ cũ, theo thông tin chúng tôi nắm được, căn hộ ấy từng dùng tiền của cô Lâm để sửa chữa. Anh có thể tự cân nhắc.”
Chaporia
Bình Luận (0)