Học Bá Trọng Sinh/Chương 11C. 11
20px

Mặt Chu Khải xanh mét. “Các người điều tra tôi?”

Luật sư Giang đáp: “Đòi nợ hợp pháp cần biết khả năng thanh toán của người nợ.”

Tôi suýt bật cười. Luật sư Giang đúng là khắc tinh của loại người như Chu Khải. Anh ta quen dùng tình cảm lấp liếm vấn đề, nhưng trước mặt luật sư, mọi thứ chỉ còn chứng cứ, con số và trách nhiệm.

Chu Khải quay sang tôi, giọng mềm xuống: “Lâm Hạ, em thật sự muốn lấy hết đường sống của anh sao?”

Tôi cuối cùng cũng mở miệng. “Chu Khải, tôi chỉ lấy lại tiền của tôi. Đường sống của anh nằm trong tay anh, không nằm trong ví tôi.”

Anh ta đỏ mắt. “Em thay đổi rồi.”

Tôi gật đầu. “Ừ. May mà tôi thay đổi.”

Hòa giải lần đó không thành. Chu Khải không chịu trả trước năm vạn. Nhưng áp lực kiện tụng và dư luận khiến anh ta không còn cách kéo dài quá lâu. Một tháng sau, trước phiên tòa chính thức, anh ta cuối cùng đồng ý ký thỏa thuận hoàn trả. Năm vạn đầu tiên là bà Chu bán một phần trang sức cũ và Chu Khải bán xe máy gom lại. Phần còn lại trả góp mười hai tháng, có điều khoản cưỡng chế thi hành nếu chậm trả. Về phía Tiểu Vân, cô ta hoàn trả bốn vạn hai ngàn tệ trong các khoản chứng minh được đã nhận trực tiếp. Tiền không đủ, mẹ cô ta phải đứng ra vay họ hàng trả thay. Nghe nói từ đó cô ta bị nhà mẹ mắng đến mức không dám ra khỏi cửa, còn Trần Hạo nhân cơ hội yêu cầu điều chỉnh quyền thăm con và giám sát tiền cấp dưỡng. Cuộc sống của cô ta không còn dễ dàng như trước.

Ngày khoản tiền đầu tiên vào tài khoản, tôi đang cùng Tống Nghi kiểm tra tủ tự lấy ở khu dân cư mới. Điện thoại rung lên, hiện thông báo nhận chuyển khoản năm vạn. Tôi nhìn màn hình vài giây, rồi cất điện thoại vào túi.

Tống Nghi hỏi: “Tiền từ vụ kiện à?”

Tôi gật đầu.

Chị ấy cười: “Không ăn mừng sao?”

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Tối nay mua cho mẹ em một cái bánh kem ít đường.

Tống Nghi bật cười. “Chỉ vậy thôi?”

“Ừ.” Tôi nhìn dòng người ra vào khu chung cư, trong lòng bình yên lạ thường. “Vì bây giờ em thấy tiền trở lại không phải chuyện đáng vui nhất. Vui nhất là từ nay về sau, tiền của em sẽ không còn chảy vào hố rác nữa.”

Tối hôm đó, tôi mang bánh kem về nhà. Mẹ tôi nhìn dòng chữ “bình an thuận lợi” trên bánh, mắt hơi đỏ. Bà nói: “Hạ Hạ, mẹ từng rất sợ con vì chuyện này mà không tin ai nữa.”

Tôi cắt bánh cho bà, cười nói: “Con vẫn tin người tốt. Con chỉ không tin người nói miệng mà không có hành động.”

Mẹ tôi gật đầu. “Vậy là được. Sau này yêu ai cũng được, không yêu ai cũng được, nhưng đừng bao giờ quên yêu chính mình trước.”

Tôi “vâng” một tiếng. Câu nói ấy nghe đơn giản, nhưng tôi mất rất lâu mới học được.

Nửa năm sau, “Hạ An” vượt qua giai đoạn khó khăn nhất. Chúng tôi không bùng nổ ngay lập tức, nhưng tăng trưởng rất ổn định. Mô hình tủ tự lấy kết hợp đặt hàng nhóm được nhiều khu dân cư đón nhận, đặc biệt là người già và nhân viên văn phòng. Tôi tuyển ba nhân viên vận hành, lần này mọi hợp đồng, phân quyền, quy trình tài chính đều rõ ràng. Không ai được tự ý rút tiền mặt. Không ai được dùng tình cảm thay cho sổ sách. Mỗi khoản chi đều có phê duyệt, mỗi phần hàng tồn đều có theo dõi. Tống Nghi trêu tôi mắc bệnh nghề nghiệp sau sang chấn, tôi cũng không phủ nhận. Nhưng tôi biết, ranh giới rõ ràng không làm mất tình người; nó chỉ ngăn người xấu lợi dụng tình người.

Một buổi chiều cuối thu, tôi quay lại khu phố cũ để gặp chủ nhà bàn chuyện đặt tủ tự lấy. Siêu thị cũ của tôi đã biến thành một tiệm trà sữa. Bảng hiệu mới sáng rực, cửa kính dán đầy hình đồ uống ngọt ngào. Tôi đứng bên kia đường nhìn một lúc, trong lòng không còn đau. Nơi đó từng chứa đựng thất vọng của tôi, nhưng cũng là nơi tôi bắt đầu tỉnh lại.

Đúng lúc tôi chuẩn bị rời đi, phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 11 - Học Bá Trọng Sinh | Chaporia