Học Bá Trọng Sinh/Chương 12C. 12
20px

“Lâm Hạ.”

Tôi quay đầu, nhìn thấy Chu Khải.

Anh ta mặc đồng phục giao hàng, trên tay cầm mấy túi đồ ăn. So với nửa năm trước, anh ta đen và gầy hơn nhiều, dáng vẻ cũng bớt kiêu ngạo. Có lẽ công việc mới khiến anh ta hiểu thế nào là kiếm tiền bằng sức mình. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có chút né tránh, nhưng vẫn cố cười. “Lâu rồi không gặp.”

Tôi gật đầu. “Ừ.”

Không khí giữa chúng tôi xa lạ đến mức giống hai người từng quen sơ. Chu Khải nhìn tiệm trà sữa phía sau tôi, giọng khàn khàn: “Anh vừa giao đơn gần đây. Không ngờ lại gặp em. Nghe nói em mở công ty mới, làm rất tốt.”

“Cũng tạm.”

“Anh thấy tin trên mạng.” Anh ta dừng một chút, cười tự giễu. “Trước đây anh luôn nghĩ, không có anh thì em không làm được gì. Bây giờ mới biết, người không làm được gì là anh.”

Tôi không đáp. Tôi không có hứng thú an ủi anh ta, cũng không muốn châm chọc. Con người khi đã đi qua một đoạn đường bùn lầy, sẽ không còn muốn cúi xuống mắng vũng bùn nữa. Đi tiếp quan trọng hơn.

Chu Khải nhìn tôi rất lâu, bỗng nói: “Lâm Hạ, anh thật sự hối hận.”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.

Anh ta tiếp tục: “Sau khi em đi, anh mới biết trước đây mình sống dễ dàng đến thế nào. Cửa hàng có vấn đề, em xử lý. Mẹ anh cần tiền, em đưa. Tiểu Vân khóc, anh lấy tiền của em đi làm người tốt. Anh cứ tưởng đó là bản lĩnh của mình, tưởng mọi thứ đều nằm trong tay anh. Đến khi mất hết, anh mới phát hiện anh chẳng có gì cả.”

Tôi nói: “Biết vậy cũng tốt.”

Mắt anh ta đỏ lên. “Em có từng nghĩ, nếu lúc đó anh không gặp Tiểu Vân, chúng ta có thể vẫn tốt không?”

Tôi cười rất nhẹ. “Không. Nếu không có Tiểu Vân, cũng sẽ có người khác. Vấn đề không nằm ở cô ta, mà nằm ở anh. Anh không biết tôn trọng ranh giới, không biết biết ơn, cũng không biết chịu trách nhiệm. Tiểu Vân chỉ khiến những thứ đó lộ ra sớm hơn thôi.”

Chu Khải cúi đầu, rất lâu không nói.

Điện thoại anh ta vang lên, có lẽ là khách giục đơn. Anh ta luống cuống bấm tắt, rồi nhìn tôi như muốn nói thêm gì đó. Nhưng cuối cùng anh ta chỉ khàn giọng: “Tiền tháng này anh đã chuyển rồi. Còn ba tháng nữa là trả xong.”

“Ừ, tôi biết.”

“Sau khi trả xong, chúng ta… còn có thể làm bạn không?”

Tôi nhìn anh ta, cảm thấy câu hỏi này thật xa xỉ. Người làm tổn thương người khác thường rất thích dùng hai chữ “làm bạn” để làm đẹp kết thúc. Nhưng không phải mọi đoạn quan hệ đều cần giữ lại một chút thể diện dịu dàng. Có những người nên biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời nhau.

Tôi nói: “Không cần. Trả xong tiền, chúng ta không còn quan hệ gì nữa.”

Chu Khải mím môi, gật đầu rất chậm. “Anh hiểu rồi.”

Tôi xoay người rời đi. Lần này, tôi không còn nghe thấy tiếng anh ta gọi phía sau. Có lẽ anh ta cuối cùng cũng hiểu, có vài người một khi bỏ lỡ, không phải dùng một câu hối hận là có thể kéo về.

Cuối năm đó, “Hạ An” nhận được khoản đầu tư đầu tiên. Không nhiều đến mức lên báo, nhưng đủ để chúng tôi mở rộng sang mười lăm khu dân cư. Tống Nghi ôm tôi trong văn phòng nhỏ, kích động đến mức suýt khóc. Ba nhân viên cũng vỗ tay reo lên. Tôi nhìn hợp đồng đầu tư trên bàn, bỗng nhớ tới ngày Chu Khải giật hai hộp cherry nhét vào tay Tiểu Vân, nói: “Tôi xem hôm nay ai dám ngăn.” Khi đó anh ta tưởng mình đang bảo vệ người yếu thế, tưởng mình có quyền quyết định mọi thứ trong cửa hàng của tôi. Nhưng thật ra, chính ngày hôm đó đã giúp tôi cắt đứt khối u độc cuối cùng trong cuộc đời mình.

Nếu không có hai hộp cherry ấy, có lẽ tôi còn nhịn thêm một thời gian. Có lẽ tôi còn tự lừa mình rằng Chu Khải chỉ nhất thời mềm lòng. Có lẽ cửa hàng của tôi sẽ tiếp tục bị hút cạn từng chút một. Cho nên đôi khi, thứ làm người ta tỉnh ngộ không phải biến cố kinh thiên động địa, mà là một khoảnh khắc rất nhỏ: khi bạn nhìn thấy người mình yêu dùng tiền của bạn, lòng tốt của bạn, sự nhẫn nhịn của bạn để làm hào quang cho người khác.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...