Tôi từng nghĩ mình mất một cửa hàng, mất năm năm tình cảm, mất rất nhiều tiền. Nhưng về sau tôi mới hiểu, tôi lấy lại được nhiều hơn. Tôi lấy lại quyền quyết định cuộc đời mình. Tôi lấy lại sự tỉnh táo. Tôi lấy lại lòng tự trọng từng bị tình yêu sai lầm mài mòn.
Tiệc mừng gọi vốn được tổ chức trong một nhà hàng nhỏ. Không xa hoa, nhưng rất ấm áp. Mẹ tôi mặc chiếc áo len mới, ngồi cạnh Tống Nghi, cười đến mắt cong cong. Bác gái mua rau, chú bảo vệ, vài khách hàng cũ thân thiết đều tới. Họ không phải cổ đông, cũng không phải nhân vật lớn, nhưng họ là những người đầu tiên tin tôi sau khi tôi rời khỏi vũng bùn cũ.
Tống Nghi nâng ly nước trái cây, nói: “Chúc Hạ An càng ngày càng tốt, cũng chúc Lâm Hạ từ nay về sau chỉ kiếm tiền cho chính mình, không nuôi sói mắt trắng nữa.”
Mọi người cười ầm lên. Tôi cũng cười, nâng ly đáp lại: “Cảm ơn mọi người. Sau này Hạ An sẽ làm ăn đàng hoàng, cân đủ, giá rõ, sổ sách minh bạch. Còn tôi, sẽ sống thật tốt.”
Bữa tiệc kết thúc, tôi đưa mẹ về nhà. Trên đường, tuyết đầu mùa rơi rất nhẹ. Mẹ tôi ngồi bên cạnh, bỗng nói: “Hạ Hạ, năm nay con cười nhiều hơn trước.”
Tôi sững ra, sau đó nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính xe. Quả thật, người phụ nữ trong kính không còn vẻ mệt mỏi căng thẳng như trước. Ánh mắt cô ấy sáng hơn, vai cũng thẳng hơn. Cô ấy không còn là người đứng trong siêu thị tối muộn, một bên tính sổ sách thiếu hụt, một bên tự hỏi mình đã làm sai gì. Cô ấy đã đi qua đoạn đường đó rồi.
Tôi nắm tay mẹ, khẽ nói: “Sau này sẽ còn cười nhiều hơn.”
Ba tháng sau, Chu Khải trả xong khoản tiền cuối cùng. Luật sư Giang gửi cho tôi xác nhận kết thúc thi hành thỏa thuận. Tôi nhìn dòng chữ ấy, trong lòng không có gợn sóng quá lớn. Tôi chuyển một phần tiền vào tài khoản chữa bệnh của mẹ, một phần nhập vào quỹ dự phòng của công ty, phần còn lại tôi mua cho mình một sợi dây chuyền nhỏ.
Không phải hàng hiệu quá đắt, chỉ là một mặt trăng bạc rất đơn giản. Nhân viên cửa hàng hỏi tôi có phải mua quà tặng ai không. Tôi nói: “Tặng chính tôi.”
Cô ấy cười, gói dây chuyền rất đẹp. Khi đeo lên cổ, tôi bỗng nhớ tới trước đây tôi từng đứng ngoài tiệm vàng, nhìn Chu Khải chọn dây chuyền cho Tiểu Vân qua ảnh camera, đau đến mức cả đêm không ngủ. Lúc đó tôi cảm thấy mình thua thảm hại. Nhưng bây giờ, tôi tự mua cho mình thứ mình thích, không cần chờ ai nhớ, không cần hy vọng ai bù đắp. Hóa ra cảm giác này còn tốt hơn được người khác tặng rất nhiều.
Tin tức cuối cùng tôi nghe về Chu Khải là từ bác gái khu cũ. Bác nói anh ta vẫn làm giao hàng, sau đó vì làm việc không cẩn thận bị khách khiếu nại mấy lần. Bà Chu không còn dám lớn tiếng khoe con trai tài giỏi như trước. Chu Lộ tốt nghiệp xong tìm việc khó khăn, từng muốn nhờ tôi giới thiệu, nhưng bị mẹ tôi từ chối rất thẳng. Còn Tiểu Vân nghe nói tái hôn với một người buôn bán nhỏ ở huyện khác, nhưng cuộc sống không sung sướng như cô ta tưởng. Người chồng mới quản tiền rất chặt, mẹ chồng cũng không phải người dễ đối phó. Cô ta từng quay lại khu phố cũ một lần, đi qua tiệm trà sữa nơi từng là siêu thị của tôi, bị mấy bác gái nhận ra, lập tức cúi đầu đi nhanh.
Tôi nghe xong chỉ cười. Những người đó từng chiếm gần như toàn bộ cảm xúc của tôi, bây giờ lại nhẹ như một mẩu tin ven đường. Không phải vì họ nhận báo ứng nên tôi mới tốt lên. Mà là vì tôi tốt lên rồi, nên báo ứng của họ cũng không còn quan trọng nữa.
Một năm sau ngày đóng cửa siêu thị, “Hạ An” mở văn phòng mới. Văn phòng không lớn, nhưng có cửa sổ nhìn ra một hàng cây xanh. Tôi đặt trên bàn làm việc một chậu cây nhỏ, bên cạnh là tấm ảnh chụp cùng mẹ và nhóm sáng lập. Tống Nghi nói phải treo một câu khẩu hiệu. Nhân viên đề xuất đủ kiểu, nào là “phục vụ cộng đồng bằng công nghệ”, nào là “đưa hàng tốt tới từng nhà”. Cuối cùng, tôi viết lên bảng trắng một câu rất đơn giản:
Chaporia
Bình Luận (0)