Bên dưới lớp váy ấy.
Là một trái tim đầy dối trá.
Lâm Vy bước từng bước về phía sân khấu.
Nhưng khi cô ta ngẩng đầu lên.
Nụ cười trên môi lập tức cứng lại.
Bởi vì phía trước.
Giang Dữ không mặc lễ phục chú rể.
Anh vẫn mặc bộ vest đen ngày hôm qua.
Sắc mặt lạnh lẽo.
Ánh mắt tối tăm đến đáng sợ.
Trong tay còn cầm một tập tài liệu.
Trái tim Lâm Vy chợt trầm xuống.
…
Rất nhanh.
Nghi thức trao nhẫn bắt đầu.
MC cười nói:
“Xin hỏi chú rể.”
“Anh có đồng ý cưới cô Lâm Vy làm vợ hay không?”
Toàn bộ hội trường yên lặng.
Mọi người đều nhìn về phía Giang Dữ.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Anh không trả lời.
Nụ cười của MC bắt đầu gượng gạo.
“Anh Giang?”
Lúc này.
Giang Dữ mới từ từ ngẩng đầu.
Ánh mắt quét qua toàn bộ hội trường.
Sau đó dừng lại trên gương mặt mẹ tôi.
Cuối cùng là Lâm Vy.
Giọng nói khàn đặc vang lên.
“Tôi có một câu hỏi.”
Cả hội trường ngơ ngác.
Lâm Vy tái mặt.
“Giang Dữ…”
Anh không nhìn cô ta.
Chỉ chậm rãi mở tập tài liệu trong tay.
“Tôi muốn hỏi.”
“Lâm Vãn chết từ khi nào?”
Ầm.
Cả hội trường như bị ném xuống một quả bom.
Tiếng bàn tán lập tức bùng nổ.
“Lâm Vãn?”
“Đó chẳng phải em gái cô dâu sao?”
“Nghe nói đang du học mà?”
“Chết là sao?”
Mặt mẹ tôi trắng bệch.
Cha tôi trực tiếp đứng bật dậy.
“Giang Dữ!”
“Con đang nói linh tinh gì vậy?”
Giang Dữ bật cười.
Tiếng cười ấy khiến người ta lạnh sống lưng.
“Linh tinh?”
Anh giơ điện thoại lên.
Trên màn hình hiện rõ giấy chứng tử.
“Tôi cũng hy vọng là mình đang nói linh tinh.”
“Nhưng ai giải thích cho tôi biết.”
“Người đã chết ba năm.”
“Làm sao tiếp tục du học được?”
Tiếng xì xào trong hội trường càng lúc càng lớn.
Sắc mặt Lâm Vy đã không còn chút máu.
Cô ta run rẩy bước tới.
“Anh nghe em giải thích…”
“Giải thích?”
Giang Dữ nhìn cô ta.
Đôi mắt đỏ ngầu.
“Ba năm nay.”
“Tôi gọi điện cho cô ấy.”
“Không ai trả lời.”
“Tôi gửi tin nhắn.”
“Không ai trả lời.”
“Tôi bay sang nước ngoài.”
“Các người bảo cô ấy không muốn gặp tôi.”
Anh nhìn thẳng vào mẹ tôi.
Từng chữ như dao cắt.
“Ba năm.”
“Các người lừa tôi suốt ba năm.”
“Tại sao?”
Không ai trả lời.
Bởi vì không ai dám trả lời.
Giang Dữ lấy từ trong túi ra bức thư tôi để lại.
“Tối hôm qua.”
“Tôi nhận được thứ này.”
“Các người có biết không?”
“Lâm Vãn đã chết.”
“Nhưng ba năm trước cô ấy còn chuẩn bị thư hẹn giờ gửi cho tôi.”
“Nếu không có lá thư này.”
“Có phải các người định giấu tôi cả đời không?”
Mẹ tôi lảo đảo lui về sau một bước.
Lần đầu tiên.
Bà không còn giữ được vẻ bình tĩnh.
“Giang Dữ…”
“Chúng tôi…”
“Im đi.”
Anh gầm lên.
Âm thanh vang vọng khắp đại sảnh.
Toàn bộ hội trường chết lặng.
Tôi nhìn thấy bàn tay anh đang run.
Đôi mắt đỏ đến đáng sợ.
Giống như một người vừa mất đi tất cả.
Mà thật ra.
Anh đúng là vừa mất đi tất cả.
Người anh yêu nhất.
Đã chết từ ba năm trước.
Còn anh.
Lại là người cuối cùng biết được.
Giang Dữ đột nhiên cười.
Nụ cười ấy còn đau hơn khóc.
“Ba năm.”
“Tôi giống như một thằng ngốc.”
“Tôi nghĩ cô ấy không cần tôi nữa.”
“Tôi nghĩ cô ấy muốn rời xa tôi.”
“Tôi nghĩ người không buông được là tôi.”
“Nhưng hóa ra…”
Giọng anh nghẹn lại.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
“Hóa ra cô ấy đã chết rồi.”
Cả hội trường hoàn toàn im lặng.
Ngay lúc đó.
Giang Dữ đột nhiên giơ tay.
Ầm!
Chiếc bàn đặt nhẫn cưới bị hất tung.
Hoa tươi văng khắp nơi.
Chiếc hộp nhẫn rơi xuống sàn.
Lăn xa thật xa.
Tiếng phụ nữ hoảng sợ vang lên khắp nơi.
Giang Dữ đứng giữa lễ đường.
Giữa những mảnh hoa rơi tán loạn.
Nhìn thẳng vào nhà họ Lâm.
Ánh mắt lạnh như băng.
“Từ hôm nay.”
“Hôn lễ hủy bỏ.”
“Trước khi tôi biết toàn bộ sự thật.”
“Không ai được phép rời khỏi đây.”
Trong tiếng hít thở dồn dập của mọi người.
Lâm Vy bỗng ôm bụng lùi lại.
Sắc mặt trắng bệch như giấy.
Bởi vì cô ta biết.
Điều đáng sợ nhất không phải hôn lễ bị hủy.
Mà là bí mật đã được chôn suốt ba năm.
Cuối cùng cũng bắt đầu bị đào lên.
Chương 6: Nhật Ký Cuối Cùng
Hôn lễ kết thúc trong hỗn loạn.
Video khách mời quay tại hiện trường lan truyền khắp mạng xã hội chỉ trong vài giờ.
“Cô em gái đã chết ba năm?”
“Nhà họ Lâm giấu chuyện người chết?”
“Chú rể hủy hôn ngay tại lễ đường?”
Những chủ đề liên tiếp leo lên bảng tìm kiếm.
Nhưng Giang Dữ không còn quan tâm.
Sau khi rời khách sạn.
Anh quay lại căn hộ nhỏ ở ngoại ô.
Căn hộ mà tôi đã chuẩn bị cho tương lai của hai người.
Cũng là nơi duy nhất còn lưu lại dấu vết tôi từng tồn tại.
Ngoài cửa sổ.
Mưa bắt đầu rơi.
Từng hạt nước đập vào mặt kính.
Trong căn phòng tối.
Giang Dữ ngồi trước chiếc bàn trà.
Trên bàn là cuốn sổ màu xanh.
“Nhật ký tương lai.”
Bàn tay anh dừng trên bìa sách rất lâu.
Cuối cùng mới mở ra.
Tôi ngồi bên cạnh.
Trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác kỳ lạ.
Ba năm trước.
Tôi từng viết những dòng này trong đêm khuya.
Lúc ấy tôi không biết.
Người đầu tiên đọc được chúng sẽ là một Giang Dữ đã mất đi tôi.
…
Ngày 12 tháng 3.
“Hôm nay Giang Dữ được tăng lương.”
“Anh ấy vui lắm.”
“Nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.”
“Buổi tối dẫn mình đi ăn lẩu.”
“Anh ấy ăn cay đến đỏ cả mặt.”
Khóe môi Giang Dữ khẽ run.
Anh nhớ.
Đó là lần đầu tiên anh được thăng chức.
Tối hôm ấy.
Tôi đã lén mua bánh kem.
Còn anh ngốc nghếch đến mức quên mang ví.
…
Ngày 28 tháng 5.
Chaporia
Bình Luận (0)