Không còn vẻ kiêu ngạo của ngày trước.
“Giang Dữ…”
Vừa nhìn thấy anh.
Nước mắt cô ta lập tức rơi xuống.
“Anh nghe em giải thích được không?”
Giang Dữ không nói gì.
Chỉ lẳng lặng nhìn cô ta.
Ánh mắt ấy khiến Lâm Vy run lên.
Bởi vì cô ta nhận ra.
Người đàn ông trước mặt đã không còn yêu mình nữa.
Không.
Có lẽ từ đầu đến cuối.
Anh chưa từng yêu cô ta.
…
“Là em sai.”
Lâm Vy nghẹn ngào.
“Em biết em sai rồi.”
“Cho nên?”
Giang Dữ cuối cùng cũng mở miệng.
Giọng nói lạnh đến đáng sợ.
“Cho nên em tới đây để nói gì?”
“Để xin lỗi?”
“Hay để tiếp tục nói dối?”
Lâm Vy lùi lại nửa bước.
Khóe môi run rẩy.
“Em thật sự yêu anh.”
“Yêu tôi?”
Giang Dữ bật cười.
“Ba năm trước em gái cô nằm trong bệnh viện.”
“Cô biết không?”
Lâm Vy im lặng.
“Biết.”
“Vậy cô biết cô ấy gọi cho tôi mười hai cuộc điện thoại không?”
Sắc mặt Lâm Vy lập tức trắng bệch.
“Biết.”
“Biết cô ấy muốn gặp tôi lần cuối không?”
Nước mắt cô ta trào ra.
“Biết.”
“Vậy tại sao?”
Lần đầu tiên kể từ khi biết sự thật.
Giang Dữ gầm lên.
“Tại sao không nói với tôi?”
“Tại sao?”
“Tại sao?”
Tiếng gầm vang vọng khắp hành lang.
Lâm Vy bật khóc.
Hai chân mềm nhũn.
Quỳ xuống ngay trước cửa.
…
“Vì em ghen.”
Cô ta ôm mặt.
Khóc không thành tiếng.
“Em ghen với nó.”
“Từ nhỏ đến lớn.”
“Mọi người đều thích nó.”
“Ba thích nó.”
“Bạn bè thích nó.”
“Thầy cô thích nó.”
“Ngay cả anh…”
Lâm Vy ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Anh cũng chỉ nhìn thấy nó.”
Tôi đứng bên cạnh.
Lặng lẽ nhìn chị gái mình.
Đây là lần đầu tiên sau ba năm.
Tôi nghe được những lời thật lòng ấy.
…
“Ngày anh đến nhà.”
“Người đầu tiên anh hỏi là nó.”
“Ngày sinh nhật.”
“Người đầu tiên anh tìm cũng là nó.”
“Ngay cả khi em đứng cạnh.”
“Anh vẫn chỉ nhìn thấy nó.”
Lâm Vy cười.
Tiếng cười đầy nước mắt.
“Em cũng là con gái.”
“Em cũng muốn được yêu.”
“Em có gì thua nó?”
Giang Dữ nhìn cô ta.
Không đáp.
Bởi vì có những chuyện.
Từ đầu đã không thể dùng thắng thua để giải thích.
…
Lâm Vy tiếp tục khóc.
“Ngày bác sĩ nói nó không còn nhiều thời gian.”
“Em đã nghĩ.”
“Nếu nó biến mất thì tốt biết mấy.”
“Như vậy anh sẽ nhìn thấy em.”
“Chỉ cần một lần thôi.”
“Tại sao?”
Giang Dữ hỏi.
“Vì em yêu anh.”
“Không.”
Giang Dữ cắt ngang.
“Đó không phải yêu.”
“Nếu yêu.”
“Cô sẽ không để người khác chết trong tuyệt vọng.”
Lâm Vy cứng người.
Nước mắt ngừng rơi trong chốc lát.
…
Qua rất lâu.
Cô ta mới cất giọng.
“Được.”
“Anh muốn biết đúng không?”
“Vậy em nói hết.”
Lâm Vy nhắm mắt.
Giống như cuối cùng cũng buông bỏ tất cả.
“Ngày cuối cùng.
”
“Nó gọi tên anh.”
“Mãi cho đến lúc không nói nổi nữa.”
“Tên cuối cùng nó gọi.”
“Vẫn là anh.”
Tôi khẽ cúi đầu.
Nhớ lại căn phòng bệnh lạnh lẽo năm ấy.
Đúng vậy.
Tôi đã gọi tên anh.
Rất nhiều lần.
Nhiều đến mức chính tôi cũng không nhớ nổi.
…
Giang Dữ siết chặt nắm tay.
Khớp ngón tay trắng bệch.
“Mẹ cô thì sao?”
Lâm Vy bật cười.
Tiếng cười chua chát.
“Mẹ luôn thiên vị em.”
“Ngay từ đầu.”
“Bà chỉ muốn bảo vệ em.”
“Vì em là đứa con ở bên cạnh bà.”
“Còn Lâm Vãn…”
Cô ta ngừng lại.
Một lúc sau mới nói.
“Nó quá hiểu chuyện.”
“Hiểu chuyện đến mức mọi người đều cho rằng nó sẽ không đau.”
Trong căn hành lang yên tĩnh.
Không ai nói thêm gì nữa.
…
Đúng lúc ấy.
Một cơn gió thổi qua.
Chiếc áo khoác trên người Lâm Vy bị hất tung.
Ánh mắt Giang Dữ vô thức dừng lại nơi bụng cô ta.
Động tác ấy khiến Lâm Vy lập tức đưa tay che lại.
Giống như vừa nhớ ra điều gì.
“Giang Dữ.”
Cô ta run rẩy.
“Em mang thai rồi.”
“Đứa bé là con anh.”
Không khí bỗng chốc im lặng.
Tôi cũng nhìn về phía đó.
Ba năm trước.
Anh từng nói.
Sau này muốn có một cô con gái.
Giống tôi.
Để có thể yêu thương cả đời.
…
Lâm Vy bật khóc.
“Anh nhìn nó đi.”
“Nó vô tội.”
“Em biết em sai.”
“Nhưng đứa bé vô tội.”
“Chúng ta vẫn có thể bắt đầu lại.”
Giang Dữ đứng bất động.
Rất lâu.
Rất lâu.
Sau đó.
Anh chậm rãi nhìn bụng cô ta.
Ánh mắt phức tạp đến cực điểm.
Đó là con anh.
Là sinh mạng mà anh từng mong chờ.
Nhưng giờ phút này.
Trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh một cô gái khác.
Một cô gái nằm trên giường bệnh.
Yếu ớt cười với máy ghi âm.
Nói rằng.
“Giang Dữ, em nhớ anh.”
…
Giang Dữ nhắm mắt.
Khi mở ra lần nữa.
Trong mắt chỉ còn lại sự mệt mỏi.
“Đứa bé vô tội.”
“Đúng.”
Lâm Vy lập tức ngẩng đầu.
Như nhìn thấy hy vọng.
Nhưng câu tiếp theo của anh.
Lại khiến khuôn mặt cô ta hoàn toàn cứng đờ.
“Cho nên.”
“Tôi sẽ chịu trách nhiệm với đứa bé.”
“Nhưng không phải với cô.”
“Giang Dữ…”
“Cô khiến người tôi yêu nhất chết trong cô độc.”
Giọng anh rất khẽ.
Khẽ đến mức gần như tan vào gió.
Nhưng từng chữ đều như dao.
“Còn muốn tôi yêu cô sao?”
Lâm Vy ngây người.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Bởi vì cô ta biết.
Từ khoảnh khắc này.
Cô đã mất anh thật rồi.
Mãi mãi.
Chương 9: Báo Ứng
Một tuần sau.
Toàn bộ thành phố đều biết chuyện nhà họ Lâm.
Video hôn lễ bị hủy.
Giấy chứng tử của tôi.
Nhật ký.
Đoạn ghi âm cuối cùng.
Tất cả đều bị lan truyền trên mạng.
Không ai biết người đầu tiên tung chúng ra là ai.
Nhưng chuyện đó đã không còn quan trọng.
Bởi vì sự thật cuối cùng cũng được nhìn thấy.
Ba năm trước.
Một cô gái trẻ mắc bệnh nặng.
Chaporia
Bình Luận (0)