Sai Người/Chương 8C. 8
20px

Không cần giả vờ không biết những lời nói dối vụng về.

Thì ra một mình cũng không đáng sợ như cô từng nghĩ.

Đáng sợ là ở bên một người nhưng lại cô đơn hơn cả một mình.

Chín giờ tối, Lục Dữ gọi điện tới.

Lâm Gia nhìn màn hình sáng lên.

Không nghe.

Cuộc gọi thứ hai.

Thứ ba.

Thứ tư.

Cuối cùng điện thoại chuyển sang rung liên tục vì tin nhắn.

“Gia Gia, em ở đâu?”

“Em chuyển đồ đi rồi?”

“Chìa khóa trên bàn là ý gì?”

“Lâm Gia, nghe điện thoại.”

“Đừng làm anh sợ.”

Lâm Gia đọc xong, đặt điện thoại sang một bên.

Không trả lời.

Mười phút sau, điện thoại của Tiểu Trần gọi tới.

Giọng cô gái nhỏ đầy căng thẳng.

“Lâm tổng giám, Lục tổng đang tìm chị khắp công ty. Anh ấy hỏi em có biết chị ở đâu không.”

“Em cứ nói không biết.”

“Nhưng Lục tổng trông rất đáng sợ…”

Lâm Gia im lặng một chút.

“Tiểu Trần, đây là chuyện riêng của chị. Em không cần bị cuốn vào.”

Đầu dây bên kia nhỏ giọng đáp vâng.

Trước khi cúp máy, cô ấy lại không nhịn được nói:

“Lâm tổng giám, dù chị quyết định thế nào, em cũng đứng về phía chị.”

Lâm Gia hơi sững lại.

Sau đó khóe môi cong lên rất nhẹ.

“Cảm ơn em.”

Cúp máy chưa được bao lâu, ngoài cửa căn hộ bỗng vang lên tiếng chuông.

Lâm Gia không lập tức mở cửa.

Cô bước đến nhìn qua mắt mèo.

Người đứng bên ngoài không phải Lục Dữ.

Mà là Tống Vi.

Người phụ nữ trong ảnh chụp thời đại học đã đẹp đến mức rực rỡ, nhiều năm trôi qua, vẻ đẹp ấy càng thêm sắc sảo.

Tống Vi mặc một chiếc váy trắng, mái tóc dài buông sau vai, gương mặt trang điểm tinh tế, trong tay còn cầm một túi giấy nhỏ.

Lâm Gia nhìn cô ta vài giây, sau đó mở cửa.

Tống Vi nhìn thấy cô, nở nụ cười dịu dàng.

“Chị Lâm, em có thể vào ngồi một lát không?”

Lâm Gia không nhúc nhích.

“Không tiện.”

Nụ cười trên mặt Tống Vi hơi cứng lại.

Nhưng rất nhanh cô ta đã khôi phục vẻ mềm mại.

“Em chỉ muốn nói chuyện với chị vài câu thôi. Em biết chị chắc đang hiểu lầm em và anh Dữ.

Lâm Gia tựa vào khung cửa, giọng nhàn nhạt:

“Hiểu lầm gì?”

Tống Vi cắn môi.

Dáng vẻ ấy nếu để người khác nhìn thấy, có lẽ sẽ lập tức cảm thấy cô ta bị bắt nạt.

“Chuyện đăng ký kết hôn… anh Dữ chỉ muốn giúp em thôi. Em thật sự không còn cách nào khác. Gia đình em ép em gả cho một người đàn ông rất đáng sợ. Nếu không có anh Dữ, em thật sự không biết phải làm sao.”

Lâm Gia nhìn cô ta.

“Vậy cô nên đi cảm ơn anh ấy, không cần đến tìm tôi.”

Tống Vi nghẹn lời.

Cô ta vốn cho rằng Lâm Gia sẽ nổi giận, chất vấn, thậm chí mất kiểm soát.

Như vậy cô ta có thể thuận thế tỏ ra yếu đuối, khiến Lục Dữ cảm thấy Lâm Gia không đủ bao dung.

Nhưng Lâm Gia quá bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức khiến cô ta không thể diễn tiếp.

Tống Vi siết chặt túi giấy trong tay, thấp giọng nói:

“Chị Lâm, em biết chị ở bên anh Dữ năm năm rất không dễ dàng. Nhưng chị cũng biết mà, người anh ấy yêu nhất từ trước đến nay vẫn là em.”

Lâm Gia khẽ cười.

Nụ cười ấy rất nhạt.

Không có tức giận.

Chỉ có sự khinh thường rõ ràng.

“Tống Vi, cô đến đây để khoe chiến lợi phẩm à?”

Sắc mặt Tống Vi hơi thay đổi.

“Em không có ý đó.”

“Vậy thì cô muốn gì?”

Tống Vi nhìn cô, giọng nói nhỏ xuống.

“Em chỉ hy vọng chị đừng trách anh Dữ. Anh ấy thật sự rất khó xử. Mấy năm nay anh ấy vẫn luôn không quên được em. Ngay cả khi ở bên chị, anh ấy cũng thường xuyên nhìn ảnh cũ của bọn em đến thất thần.”

Câu này cuối cùng cũng có chút lực sát thương.

Nếu là Lâm Gia của vài ngày trước, có lẽ trái tim cô sẽ đau đến co rút.

Nhưng bây giờ cô chỉ thấy mệt.

Cô từng vì một người đàn ông mà tự hạ thấp bản thân quá lâu rồi.

Không cần vì thêm vài câu khoe khoang của Tống Vi mà tự làm nhục mình thêm nữa.

“Thế à?”

Lâm Gia bình thản nói:

“Vậy chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”

Tống Vi ngẩn ra.

Cô ta không ngờ Lâm Gia lại phản ứng như vậy.

“Chị… chị thật sự chịu rời khỏi anh ấy?”

“Không phải chịu.”

Lâm Gia nhìn cô ta, từng chữ rõ ràng.

“Là tôi không cần nữa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...