Hà Sậu đáp:

“Con là con trai mẹ.”

Anh ta nhìn sang tôi.

“Nhưng trước hết, con là chồng của cô ấy, là bố của đứa bé.”

“Con đã làm không tốt. Cho nên từ giờ trở đi, con phải học lại.”

Lý Lan che ngực.

Lần này có lẽ không phải diễn.

Nhưng chẳng ai trong phòng còn chạy tới đỡ bà ta như trước.

Cuối cùng, bà ta bị Hà Miên dìu đi.

Họ hàng nhà họ Hà cũng lần lượt rời khỏi, mặt ai nấy đều khó coi.

Trước khi đi, bà cô lúc nãy mắng tôi “ghê gớm” còn ngượng ngùng nói với mẹ tôi:

“Thông gia à, chuyện này… chúng tôi cũng không biết rõ. Hôm nay làm phiền rồi.”

Mẹ tôi lạnh nhạt đáp:

“Biết không rõ mà vẫn dám đến mắng con gái tôi, nhà họ Hà các người đúng là đoàn kết.”

Bà cô kia xấu hổ đến mức bỏ đi rất nhanh.

Cửa đóng lại.

Phòng khách cuối cùng yên tĩnh.

Hà Sậu đứng đó, không biết nên đi hay nên ở.

Bố tôi nhìn anh ta.

“Cậu cũng về đi.”

Hà Sậu cúi đầu.

“Bố…”

Bố tôi ngắt lời:

“Đừng gọi vội. Sau này còn có được gọi hay không, xem biểu hiện của cậu.”

Hà Sậu cứng người.

Mẹ tôi cũng nói:

“Tình Tình ở nhà chúng tôi rất tốt. Cậu không cần ngày nào cũng đến. Nó cần nghỉ ngơi, không cần nhìn thấy cậu lại tức giận.”

Hà Sậu gật đầu.

“Con hiểu.”

Anh ta nhìn tôi.

Tôi không nhìn lại.

Cuối cùng, anh ta đặt túi đồ lên bàn.

“Trong này có sổ khám thai mới, thuốc bổ và giấy tờ luật sư cần. Em nghỉ ngơi cho tốt.”

Nói xong, anh ta xoay người rời đi.

Cánh cửa khép lại.

Tôi thở ra một hơi rất nhẹ.

Mẹ tôi ngồi xuống bên cạnh, nắm tay tôi.

“Tình Tình, con muốn ly hôn không?”

Tôi im lặng rất lâu.

“Con chưa biết.”

Đây là lời thật lòng.

Tôi hận Hà Sậu.

Hận anh ta để tôi một mình chịu đựng nửa năm.

Hận anh ta ngu hiếu.

Hận anh ta tin lời mẹ mình mà không đích thân xác nhận tôi sống ra sao.

Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận, khi sự thật bày ra trước mắt, anh ta đã đứng về phía tôi.

Chỉ là một người từng suýt đẩy tôi xuống vực, dù sau đó có kéo tôi lại, tôi cũng không thể lập tức ôm lấy anh ta mà nói không sao.

Không sao được.

Vết thương vẫn còn đó.

Mẹ tôi vỗ nhẹ tay tôi.

“Không vội.

Con cứ nghĩ kỹ. Bố mẹ không ép con ly hôn, cũng không ép con quay về. Con và đứa bé quan trọng nhất.”

Tôi dựa vào vai mẹ.

Lần đầu tiên cảm thấy, hóa ra mình vẫn còn đường lui.

Mười ngày sau, Lý Lan trả tiền.

Không phải vì bà ta hối hận.

Mà vì Hà Sậu thật sự nộp đơn kiện.

Cùng lúc đó, anh ta gửi toàn bộ sao kê cho Hà Miên, yêu cầu cô ta hoàn trả phần tiền dùng mua túi và đặt cọc căn hộ.

Hà Miên làm loạn một trận.

Khóc lóc nói anh trai vô tình.

Nói chị dâu xúi giục.

Nói nhà họ Hà sắp bị tôi phá nát.

Hà Sậu chỉ trả lời một câu:

“Tiền của chị dâu em, trả lại.”

Sau đó, anh ta chặn cô ta ba ngày.

Ba ngày sau, Hà Miên ngoan ngoãn chuyển tiền.

Nghe nói cái túi mới mua còn chưa kịp đeo ra ngoài đã phải bán lại.

Căn hộ đặt cọc cũng hủy, mất một khoản phí.

Cô ta tức đến mức đăng một bài bóng gió trên vòng bạn bè:

“Có vài người phụ nữ thật đáng sợ, gả vào nhà người ta liền muốn cắt đứt tình thân của chồng.”

Bài đó vừa đăng không lâu, Hà Sậu bình luận ngay bên dưới:

“Em dùng tiền dưỡng thai của chị dâu mua túi, cô ấy đòi lại là đáng sợ?”

Ba phút sau, bài viết biến mất.

Tôi nghe mẹ kể lại mà bật cười.

Đúng là lần đầu tiên tôi thấy Hà Sậu biết mắng người trên mạng.

Còn Triệu Mạn thì thảm hơn.

Không biết Hà Sậu làm thế nào, chuyện Lý Lan dùng tiền dưỡng thai của con dâu mua quà cho cô ta bị truyền tới chỗ bố cô ta.

Bố Triệu Mạn vốn đang muốn đẩy con gái vào nhà họ Hà, kết quả chuyện chưa thành đã mang tiếng cướp chồng, còn dính dáng đến tiền bạc không rõ ràng.

Trong bệnh viện, người ta bắt đầu bàn tán.

Triệu Mạn gửi tin nhắn cho Hà Sậu, khóc lóc nói mình vô tội.

Hà Sậu chụp màn hình gửi thẳng cho tôi.

Tôi nhìn tin nhắn kia, chỉ thấy buồn cười.

Triệu Mạn viết:

“Anh Sậu, em thật sự không biết dì Lý lấy tiền đó từ đâu. Em chỉ nghĩ dì thương em nên tặng quà. Chị Lâm hiểu lầm em rồi.”

Hà Sậu trả lời:

“Đừng gọi tôi là anh Sậu. Vợ tôi không thích.”

Triệu Mạn:

“Nhưng em và anh quen biết nhiều năm…”

Hà Sậu:

“Không thân.”

Triệu Mạn:

“Anh nhất định phải tuyệt tình vậy sao?”

Hà Sậu:

“Đúng.”

Tôi nhìn đoạn đối thoại, cười ra tiếng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...