Mẹ tôi đi ngang qua, liếc mắt một cái.

“Cười cái gì?”

Tôi lập tức khóa màn hình.

“Không có gì.”

Mẹ tôi hừ một tiếng.

“Đừng tưởng mẹ không biết. Thằng nhóc kia bắt đầu biết làm người rồi đúng không?”

Tôi không nói.

Mẹ tôi ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Tình Tình, làm người không sợ phạm sai, sợ là phạm sai mà không chịu sửa.”

Tôi nhìn mẹ.

“Mẹ đang nói giúp anh ấy à?”

“Không.” Mẹ tôi đáp rất nhanh, “Mẹ đang nói giúp con.”

Bà đặt tay lên bụng tôi.

“Con còn trẻ. Sau này đường dài lắm. Ly hôn hay không ly hôn đều được. Nhưng con phải chọn con đường khiến mình sống dễ thở nhất.”

Tôi im lặng.

Sống dễ thở nhất.

Câu này tôi ghi nhớ.

Thời gian sau đó, Hà Sậu thật sự giữ đúng lời.

Anh ta không ép tôi về nhà.

Không ép tôi tha thứ.

Không ngày nào biến mất.

Mỗi sáng đúng bảy giờ, anh ta gửi tin nhắn:

“Hôm nay thời tiết lạnh, nhớ mặc áo khoác.”

“Mẹ bảo em ăn cháo không nôn, anh đặt cá tươi giao đến.”

“Chiều ba giờ có lịch khám, anh đã xin nghỉ. Em không muốn anh đi cùng thì anh chờ dưới lầu bệnh viện.”

Tôi không trả lời phần lớn tin nhắn.

Nhưng anh ta vẫn gửi.

Lần đầu tiên đi khám lại sau chuyện đó, tôi vốn định đi cùng mẹ.

Kết quả vừa xuống xe trước cổng bệnh viện, tôi đã thấy Hà Sậu đứng dưới gốc cây.

Anh ta không mặc áo blouse.

Chỉ mặc áo khoác đơn giản, tay cầm một túi nước ấm và bánh quy.

Thấy tôi, anh ta bước tới hai bước rồi dừng lại.

Như sợ tôi khó chịu.

“Mẹ nói em dễ tụt đường huyết.”

Anh ta đưa túi đồ cho mẹ tôi.

“Mẹ cầm giúp em.”

Mẹ tôi nhận lấy, không khách sáo.

“Cậu không vào à?”

Hà Sậu nhìn tôi.

Tôi quay mặt đi.

Anh ta hiểu.

“Con chờ ở ngoài.”

Suốt buổi khám, anh ta thật sự chờ ngoài hành lang.

Lúc tôi đi ra, bác sĩ nói tình trạng đứa bé ổn định, chỉ là tôi cần nghỉ ngơi nhiều hơn, tránh kích động.

Mẹ tôi vui đến mức mắt đỏ lên.

Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đi ra ngoài, Hà Sậu đứng bật dậy.

Anh ta nhìn tờ kết quả trong tay mẹ tôi, muốn hỏi nhưng không dám.

Mẹ tôi liếc tôi một cái.

Tôi không nói gì.

Thế là mẹ tôi đưa tờ kết quả cho anh ta.

“Ổn.

Chỉ một chữ.

Hà Sậu cầm tờ giấy, bàn tay run nhẹ.

Một người ngày ngày cầm dao mổ, lúc nhìn ảnh siêu âm nhỏ xíu kia lại đỏ cả mắt.

Anh ta nhìn rất lâu.

Sau đó cúi đầu, giọng khàn đặc:

“Cảm ơn.”

Không biết là cảm ơn mẹ tôi.

Hay cảm ơn tôi.

Hay cảm ơn đứa bé vẫn còn ở lại.

Từ hôm đó, Hà Sậu bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của tôi bằng một cách rất kỳ lạ.

Không tiến quá gần.

Nhưng lúc nào cũng ở đó.

Tôi muốn ăn bánh bao quán cũ ở phố Nam, sáng hôm sau mẹ tôi mở cửa đã thấy một túi bánh nóng treo ngoài tay nắm.

Tôi nói thuận miệng rằng gối ngủ không thoải mái, chiều hôm đó có người giao tới ba loại gối dành cho bà bầu.

Tôi nửa đêm đau chân, vừa nhắn vào nhóm gia đình hỏi mẹ có dầu xoa không, năm phút sau Hà Sậu gọi điện tới.

Tôi không nghe.

Anh ta liền gửi tin nhắn hướng dẫn mẹ tôi cách xoa bóp.

Rõ ràng, nghiêm túc, còn kèm hình minh họa tự vẽ.

Mẹ tôi nhìn xong cười lạnh:

“Bây giờ biết làm chồng rồi.”

Tôi nằm trên giường, không đáp.

Nhưng trong lòng có thứ gì đó, từng chút từng chút, chậm rãi tan ra.

Không phải tha thứ.

Là tôi cuối cùng cũng nhìn thấy một Hà Sậu khác.

Một người không còn trốn sau hai chữ “bận rộn”.

Một người bắt đầu học cách yêu vợ con bằng hành động, chứ không phải bằng tiền chuyển qua tay người khác.

Nhưng vết thương của tôi không dễ lành như vậy.

Đặc biệt là khi Lý Lan lại tìm tới.

Hôm đó, tôi đang ở nhà một mình.

Mẹ đi chợ, bố đi đánh cờ với hàng xóm.

Chuông cửa vang lên.

Tôi nhìn qua mắt mèo, thấy Lý Lan đứng ngoài cửa.

Bà ta gầy đi nhiều.

Tóc bạc lộ rõ, không còn vẻ phúc hậu ung dung trước kia.

Tôi không mở cửa.

Bà ta đứng bên ngoài, giọng khàn khàn:

“Tình Tình, mẹ biết con ở trong. Mẹ chỉ muốn nói với con vài câu.”

Tôi vẫn không động.

Bà ta bắt đầu khóc.

“Trước kia là mẹ sai. Mẹ bị ma xui quỷ khiến. Mẹ không nên tham tiền, không nên nghe lời người ngoài, không nên chia rẽ con và Sậu.”

Nếu là trước kia, có lẽ tôi sẽ mềm lòng.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ bật ghi âm.

Bên ngoài cửa, Lý Lan tiếp tục:

“Con mở cửa cho mẹ đi. Mẹ quỳ xuống xin lỗi con cũng được. Con đang mang cháu nhà họ Hà, không thể để nó không có bố được.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...