“Anh lớn hơn em tám tuổi.”
“Lại là người đưa em về nhà.”
“Nếu chuyện này bị lộ.”
“Người bị chỉ trích đầu tiên sẽ là em.”
Từng câu từng câu.
Như những nhát dao đâm vào lòng tôi.
Hóa ra tất cả những năm qua.
Người đau khổ không chỉ có mình tôi.
“Tối em say rượu.”
Anh khẽ cười.
“Nụ hôn đó suýt khiến anh phát điên.”
Tôi đỏ bừng mặt.
Nhưng chưa kịp ngượng ngùng.
Anh đã tiếp tục.
“Anh đã nghĩ.”
“Nếu em trưởng thành thêm một chút.”
“Nếu em thật sự thích người khác.”
“Anh sẽ buông tay.”
“Nhưng anh làm không được.”
Nước mắt tôi không ngừng rơi xuống.
“Cho nên mỗi lần nhìn thấy Lục Dương.”
“Anh đều ghen.”
“Nhìn thấy em cười với cậu ta.”
“Anh cũng ghen.”
“Biết em tới Hải Thành.”
“Anh gần như phát điên.”
Đây là lần đầu tiên.
Tôi nghe thấy những lời thật lòng từ anh.
Không còn là Bùi Thời Yến lạnh lùng.
Không còn là chú nhỏ hoàn hảo.
Mà chỉ là một người đàn ông đang yêu.
Nhưng trong lòng tôi vẫn còn một cái gai.
“Tại sao hôm đó anh không giải thích?”
“Tại sao em hỏi anh có ghét em không.”
“Anh lại không trả lời?”
Ánh mắt anh tối đi.
“Vì hôm đó anh đang trên máy bay.”
“Muốn gặp em ngay lập tức.”
“Anh nghĩ chờ về rồi sẽ nói.”
“Không ngờ em lại hiểu lầm.”
Tôi bật khóc.
Vừa đau lòng vừa tức giận.
“Anh đúng là đồ ngốc.”
Bùi Thời Yến khẽ cười.
“Ừ.”
“Là anh sai.”
“Tất cả đều là lỗi của anh.”
Người đàn ông kiêu ngạo như anh.
Lại cúi đầu nhận sai hết lần này tới lần khác.
Trái tim tôi mềm nhũn.
Nhưng đúng lúc ấy.
Điện thoại của tôi đột nhiên rung lên.
Một thông báo mới xuất hiện.
Sau đó là hàng chục.
Hàng trăm.
Tin nhắn liên tục đổ tới.
Sắc mặt tôi dần thay đổi.
Tôi mở điện thoại.
Là một bài đăng mới.
Người đăng là Tô Mạn.
Lần này.
Cô ta trực tiếp tung ảnh tôi sống trong nhà họ Bùi.
Còn cắt ghép rất nhiều đoạn hội thoại.
Ám chỉ tôi cố tình quyến rũ Bùi Thời Yến.
Muốn chiếm đoạt tài sản nhà họ Bùi.
Phần bình luận bên dưới đã hoàn toàn bùng nổ.
【Đúng là bạch nhãn lang.】
【Được nuôi lớn còn muốn trèo cao.】
【Loại người này ghê tởm thật.】
Tôi nhìn những dòng chữ ấy.
Cả người lạnh toát.
Nhưng lần này.
Bùi Thời Yến không còn im lặng nữa.
Anh lấy điện thoại từ tay tôi.
Ánh mắt lạnh đến cực điểm.
Sau đó trực tiếp gọi cho thư ký.
“Thông báo toàn bộ bộ phận pháp lý.”
“Một giờ nữa mở họp báo.”
Tôi giật mình.
“Anh muốn làm gì?”
Anh nhìn tôi.
Rồi nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt tôi.
Giọng nói rất khẽ.
Nhưng kiên định đến mức không thể nghi ngờ.
“Không phải em quyến rũ anh.”
“Không phải em bám lấy anh.”
“Người sai từ đầu đến cuối đều là anh.”
Tôi ngây người.
Ngay sau đó.
Tài khoản chính thức của tập đoàn Bùi thị đột nhiên đăng một bài viết.
Toàn bộ mạng xã hội lập tức chấn động.
Mà nội dung chỉ có một câu.
【Là tôi yêu em ấy trước.】
【Là tôi không buông được em ấy.】
Người ký tên.
Bùi Thời Yến.
Chương 10: Báo Ứng Của Kẻ Ác
【Là tôi yêu em ấy trước.】
【Là tôi không buông được em ấy.】
Bài đăng của Bùi Thời Yến vừa xuất hiện, toàn bộ mạng xã hội lập tức bùng nổ.
Không ai ngờ người đứng đầu tập đoàn Bùi thị lại trực tiếp công khai như vậy.
Càng không ai ngờ.
Người chủ động lại là anh.
Trong vòng chưa đầy một giờ.
Từ khóa #BùiThờiYếnCôngKhaiTìnhCảm đã leo thẳng lên top tìm kiếm.
Mà tôi.
Lại trở thành tâm điểm của mọi cuộc bàn luận.
Tối hôm đó.
Tôi ngồi trong căn hộ thuê nhỏ.
Điện thoại liên tục đổ chuông.
Hoan Hoan gọi.
Ông Bùi gọi.
Ngay cả dì Trương cũng gọi.
Tất cả đều chỉ muốn xác nhận một chuyện.
Bài đăng đó có phải thật không?
Tôi nhìn màn hình.
Nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Bởi vì ngay cả bản thân tôi cũng chưa kịp tiêu hóa mọi chuyện.
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa.
Người đứng ngoài là Bùi Thời Yến.
Trên người vẫn là bộ vest từ chiều.
Dường như anh chưa hề nghỉ ngơi.
Ánh mắt hai người giao nhau.
Không ai lên tiếng.
Cuối cùng vẫn là anh phá vỡ sự im lặng.
“Anh sẽ xử lý chuyện này.”
Tôi khẽ siết tay.
“Bùi Thời Yến.”
“Hửm?”
“Em không muốn anh làm tổn thương bản thân chỉ để bảo vệ em.”
Ánh mắt anh dịu xuống.
“Nhưng anh càng không muốn em chịu oan.”
Nói xong.
Anh đưa tay xoa đầu tôi.
Giống hệt những năm tháng trước đây.
Nhưng lần này.
Ý nghĩa đã hoàn toàn khác.
Sáng hôm sau.
Buổi họp báo của tập đoàn Bùi thị chính thức diễn ra.
Rất nhiều phóng viên có mặt.
Toàn bộ giới truyền thông đều đang chờ xem thái độ của Bùi Thời Yến.
Màn hình lớn phía sau sân khấu sáng lên.
Người đầu tiên xuất hiện không phải tôi.
Mà là Tô Mạn.
Chính xác hơn.
Là những bằng chứng về Tô Mạn.
Các đoạn ghi âm.
Lịch sử chuyển khoản.
Tin nhắn thuê người theo dõi.
Tin nhắn mua chuộc nhân viên cũ nhà họ Bùi.
Thậm chí còn có cả bằng chứng chỉnh sửa ảnh.
Từng đoạn từng đoạn được công khai.
Cả khán phòng chết lặng.
Mà sắc mặt Tô Mạn ngồi dưới hàng ghế khách mời càng lúc càng trắng bệch.
“Tôi phản đối!”
Cô ta bật dậy.
Chaporia
Bình Luận (0)