Cuối cùng, bà Quý thấp giọng nói:
“Dĩ Tình, con thật sự muốn làm tuyệt tình như vậy sao? Năm đó nếu không có nhà họ Quý…”
Tôi ngắt lời bà.
“Năm đó nếu không có con, Quý thị đã phá sản rồi.”
Không khí chết lặng.
Đây là lần đầu tiên tôi nói ra câu này trước mặt người nhà họ Quý.
Trước kia tôi không muốn nói.
Tôi sợ Quý Hoài Nghiên mất mặt.
Sợ bà Quý khó xử.
Sợ tình cảm bị tiền bạc nhuốm bẩn.
Nhưng kết quả là, sự im lặng của tôi lại biến thành lý do để họ nghĩ tôi trèo cao.
Bà Quý run giọng.
“Con… con đang kể công với nhà họ Quý sao?”
“Không.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Con chỉ đang nhắc dì nhớ, con không nợ nhà họ Quý. Ngược lại, những thứ nhà họ Quý nợ con, con sẽ đòi từng khoản.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Đêm đó, tôi ngủ một giấc rất sâu.
Không mơ thấy Quý Hoài Nghiên.
Không mơ thấy thư phòng.
Không mơ thấy năm năm cũ.
5
Sáng hôm sau, tin tôi và Quý Hoài Nghiên hủy hôn lan ra trong vòng bạn bè.
Người đầu tiên gọi đến là bạn thân tôi, Tống Miên.
Cô ấy vừa mở miệng đã mắng:
“Cuối cùng bà cũng tỉnh rồi hả? Tôi còn tưởng phải đợi đến khi Quý Hoài Nghiên bế con của Bạch Lộ Sinh về, bà mới chịu đi!”
Tôi đang ăn sáng, suýt nghẹn.
“Miệng bà có thể đừng độc vậy không?”
“Tôi mà độc? Tôi nói còn nhẹ đó.”
Tống Miên hừ lạnh.
“Bạch Lộ Sinh sáng nay đăng vòng bạn bè, chụp ảnh trong thư phòng của Quý Hoài Nghiên, còn viết cái gì mà ‘người hiểu anh nhất luôn biết anh cần màu sắc nào’. Tôi nhìn muốn ói.”
Tôi cắt miếng trứng ốp la.
“Ừ.”
“Bà ừ cái gì? Không tức à?”
“Không.”
Tôi nghĩ một chút, bổ sung:
“Hơi buồn cười.”
Tống Miên im lặng hai giây, sau đó cười phá lên.
“Được, rất tốt, đây mới là Lâm Dĩ Tình tôi quen.”
Sau khi cúp máy, tôi mở vòng bạn bè.
Quả nhiên thấy bài đăng của Bạch Lộ Sinh.
Bức ảnh chụp từ góc bàn làm việc trong thư phòng.
Trong ảnh có một góc laptop của Quý Hoài Nghiên, bên cạnh là hộp trái cây cô ta mang đến tối qua.
Dòng chữ đi kèm:
“Có những nơi không cần giới thiệu, vì từ đầu đã thuộc về ký ức.”
Bên dưới rất nhiều người bình luận.
“Lộ Sinh lại chăm sóc Quý tổng à?”
“Thanh mai trúc mã đúng là khác biệt.”
“Nghe nói Quý tổng và vị hôn thê cãi nhau, không phải vì cô đó chứ?”
Bạch Lộ Sinh trả lời bằng một biểu tượng mặt cười bất đắc dĩ.
Không thừa nhận.
Cũng không phủ nhận.
Rất giống cách cô ta mở cửa thư phòng.
Tự nhiên, thành thạo, mang theo tư thái của người chiến thắng.
Tôi nhìn vài giây rồi thoát ra.
Sau đó đăng một bài mới.
Không có ảnh.
Chỉ có một dòng chữ:
“Đã hủy hôn. Từ nay tôi và Quý Hoài Nghiên không còn bất kỳ quan hệ cá nhân nào. Mọi lời đồn liên quan đến tình cảm của anh ấy xin đừng gắn tên tôi nữa.”
Ba phút sau, điện thoại của tôi nổ tung.
Tống Miên gửi một hàng dấu chấm than.
Lâm Trạch gửi một chữ:
“Đẹp.”
Bạn bè chung điên cuồng hỏi thăm.
Còn cuộc gọi của Quý Hoài Nghiên nối tiếp nhau hiện lên.
Tôi không nghe.
Mười phút sau, bài đăng của Bạch Lộ Sinh biến mất.
Hai mươi phút sau, Quý Hoài Nghiên gửi tin nhắn.
“Lâm Dĩ Tình, em nhất định phải làm mọi chuyện khó coi như vậy sao?”
Tôi trả lời duy nhất một câu.
“Không khó coi bằng việc để người phụ nữ khác dùng sinh nhật mình làm mật mã thư phòng của vị hôn phu tôi.”
Gửi xong, tôi chặn anh.
Ngay giây phút nhấn nút chặn, tôi tưởng mình sẽ đau.
Nhưng không.
Tôi chỉ thấy yên tĩnh.
Hóa ra cắt bỏ một người ra khỏi cuộc đời không khó như tôi từng nghĩ.
Khó là trước đó, ta cứ tự lấy dao cứa mình, rồi gọi vết thương ấy là tình yêu.
6
Mười giờ sáng, tôi đến sân bay.
Lâm Trạch quả nhiên tự mình đưa tôi đi.
Trên đường, anh nhận vài cuộc điện thoại công việc.
Tôi nghe loáng thoáng thấy hai chữ Quý thị.
Sau khi anh cúp máy, tôi hỏi:
“Quý Hoài Nghiên tìm anh?”
“Ừ.”
“Anh nói gì?”
“Nói em đã lên đường.”
Tôi nhìn anh.
“Em còn chưa lên máy bay.”
Lâm Trạch mặt không đổi sắc.
“Anh giúp em dự báo tương lai.”
Tôi bật cười.
Đây là lần đầu tiên trong mấy ngày qua tôi cười thật lòng.
Đến cửa kiểm tra an ninh, Lâm Trạch đưa hộ chiếu cho tôi.
“Qua đó rồi gọi cho anh.”
“Vâng.”
“Thiếu tiền thì nói.”
“Em có tiền.”
“Bị bắt nạt thì nói.”
“Em không phải trẻ con.”
Lâm Trạch nhìn tôi, bỗng nhiên đưa tay xoa đầu tôi.
“Trong mắt anh, em có tám mươi tuổi cũng là em gái anh.”
Mắt tôi nóng lên.
Tôi ôm anh một cái.
“Anh, xin lỗi.”
Anh vỗ nhẹ lưng tôi.
“Không sao. Ai trẻ mà chưa từng nuôi nhầm chó.”
Tôi đang cảm động lập tức nghẹn lại.
“Anh à.”
“Đi đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)