Tôi kéo vali bước qua cửa kiểm tra an ninh.

Lần này, không quay đầu.

Máy bay cất cánh lúc mười một giờ bốn mươi.

Khi thành phố dưới chân dần nhỏ lại, tôi mở điện thoại chuyển sang chế độ máy bay.

Trước đó, có một tin nhắn từ số lạ gửi đến.

“Dĩ Tình, anh ở sân bay. Em ra đây, chúng ta nói chuyện một lần.”

Tôi nhìn dòng tin ấy, sau đó xóa đi.

Không có gì cần nói nữa.

Có những lời, tôi đã nói suốt năm năm bằng hành động.

Anh không nghe.

Vậy bây giờ, tôi cũng không muốn nghe anh nói.

7

Sau khi đến Zurich, cuộc sống của tôi bận rộn đến mức gần như không có thời gian nhớ chuyện cũ.

Dự án mới có cường độ rất cao.

Chênh lệch múi giờ, họp liên tục, mô hình dữ liệu phải dựng lại từ đầu.

Tôi từng nghĩ mình đã rời khỏi chuyên ngành quá lâu, sẽ khó bắt nhịp.

Nhưng kỳ lạ là, chỉ mất hai tuần, tôi đã tìm lại cảm giác trước kia.

Có lẽ năng lực không biến mất.

Nó chỉ bị tôi đặt xuống để nâng một người khác lên.

Bây giờ tôi buông người đó ra, hai tay rảnh rỗi, cuối cùng lại có thể ôm lấy chính mình.

Tháng đầu tiên, Quý Hoài Nghiên dùng đủ mọi cách liên lạc với tôi.

Email.

Số điện thoại mới.

Tin nhắn qua bạn bè chung.

Thậm chí còn gửi hoa đến văn phòng Zurich.

Tôi không nhận.

Hoa bị lễ tân trả về.

Email chuyển thẳng cho luật sư.

Bạn bè chung đến khuyên vài câu, tôi chỉ đáp:

“Chuyện giữa tôi và anh ấy đã kết thúc. Nếu mọi người còn nhắc nữa, chúng ta cũng không cần liên lạc.”

Sau đó, thế giới yên tĩnh hơn rất nhiều.

Ngược lại, tin tức về Quý thị vẫn thỉnh thoảng truyền đến tai tôi.

Đầu tiên là khoản bảo lãnh tín dụng không được gia hạn, khiến dòng vốn ngắn hạn của Quý thị xuất hiện vấn đề.

Sau đó, dự án hợp tác với một quỹ châu Âu bị tạm dừng thẩm định.

Tiếp nữa, vài khách hàng cũ lần lượt yêu cầu đánh giá lại rủi ro hợp đồng.

Quý Hoài Nghiên rất có năng lực, nhưng những năm qua anh đi quá nhanh.

Nhanh đến mức quên mất dưới chân mình có bao nhiêu tấm ván do người khác lặng lẽ lót vào.

Bây giờ tôi rút ván về.

Anh bắt đầu lảo đảo.

Tống Miên thường gửi tin cho tôi.

“Bạch Lộ Sinh dạo này không đăng ảnh trong thư phòng nữa.”

“Nghe nói Quý Hoài Nghiên nổi giận với cô ta một trận ở công ty.”

“Cô ta bị người trong công ty mắng là hồng nhan họa thủy, cười chết tôi.”

Tôi đọc xong chỉ trả lời:

“Lo làm việc đi.

Tống Miên gửi biểu tượng khóc lóc.

“Bà bây giờ lạnh lùng quá, tôi thích.”

Tôi cười rồi đặt điện thoại xuống.

Mùa đông Zurich đến rất sớm.

Buổi tối tan làm, tôi thường đi bộ dọc bờ sông Limmat.

Gió lạnh thổi qua mặt, nhưng không khiến người ta khó chịu.

Ở đây không ai biết tôi từng là vị hôn thê của Quý Hoài Nghiên.

Không ai biết tôi từng đứng ngoài một cánh cửa suốt năm năm.

Họ chỉ biết tôi là Lâm Dĩ Tình.

Một nhà phân tích rủi ro trẻ tuổi.

Một người làm việc rất quyết đoán.

Một người có thể ngồi họp mười tiếng liên tục mà vẫn chỉ ra lỗi logic trong mô hình cuối cùng.

Tôi rất thích thân phận này.

Sạch sẽ.

Rõ ràng.

Thuộc về chính tôi.

8

Ba tháng sau, tôi về nước tham dự hội nghị đầu tư thường niên.

Không ngờ Quý Hoài Nghiên cũng có mặt.

Hội nghị tổ chức tại khách sạn Lâm thị.

Khi tôi bước vào hội trường, rất nhiều ánh mắt nhìn tới.

Tôi mặc một bộ vest trắng đơn giản, tóc búi thấp, trước ngực đeo thẻ khách mời ghi:

“Lâm Dĩ Tình, Giám đốc dự án khu vực châu Á, Seeland Capital.”

Quý Hoài Nghiên đứng cách đó không xa.

Anh gầy đi rất nhiều.

Vẫn là bộ vest chỉn chu, nhưng ánh mắt không còn vẻ chắc chắn như trước.

Bên cạnh anh không có Bạch Lộ Sinh.

Anh nhìn thấy tôi, rõ ràng sững lại.

Tôi gật đầu với anh như với một đối tác bình thường, sau đó đi thẳng đến khu vực ký tên.

Người phụ trách hội nghị lập tức tiến lên đón.

“Giám đốc Lâm, bài phát biểu của cô được xếp sau phần khai mạc mười phút.”

“Được.”

Tôi nhận tài liệu, đi ngang qua Quý Hoài Nghiên.

Anh gọi tôi.

“Dĩ Tình.”

Tôi dừng bước.

“Quý tổng, có việc sao?”

Hai chữ Quý tổng khiến sắc mặt anh trắng đi.

Anh nhìn tôi, giọng khàn.

“Chúng ta có thể nói chuyện riêng không?”

Tôi nhìn đồng hồ.

“Xin lỗi, lịch trình của tôi khá kín. Nếu là việc công, anh có thể hẹn qua trợ lý. Nếu là việc tư, chúng ta không có gì để nói.”

Anh mím môi.

“Anh biết trước kia anh làm em tổn thương.”

Tôi không nói gì.

Anh tiến lên nửa bước.

“Sau khi em đi, anh mới phát hiện rất nhiều chuyện. Anh không biết khoản bảo lãnh năm đó là em giúp. Anh cũng không biết những khách hàng châu Âu đó là vì nể mặt em mới hợp tác với Quý thị. Dĩ Tình, tại sao em không nói?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...