20px

Anh ta lùi lại.

“Đừng nhìn tôi.”

“Tôi không đi.”

“Muốn đi thì các người đi.”

Tôi bình tĩnh nói:

“Được.”

“Vậy anh ở lại trên thuyền.”

“Chúng tôi đi.”

Trần Đồ sững sờ.

Có lẽ anh ta không ngờ tôi lại đồng ý nhanh như vậy.

Tôi nhìn Trần Hoài.

“Tôi đánh chuông.”

Trần Tố Tố kéo tay tôi.

“Không được.”

“Nguy hiểm lắm.”

Tôi hạ giọng:

“Nếu cứ chờ anh ta tự giác thì chúng ta chết thật.”

Trần Hoài nhìn tôi rất lâu.

Sau đó cậu đưa cho tôi một sợi dây đỏ.

“Buộc lên cổ tay.”

“Dù nghe thấy ai gọi cũng đừng quay đầu.”

“Bà nội cô gọi cũng không được.”

Tim tôi khẽ run.

Nhưng vẫn gật đầu.

Tôi bước lên bậc đá.

Mưa lạnh quất vào mặt.

Từng bước đi về phía chuông đồng, tôi đều cảm thấy sau lưng có vô số ánh mắt nhìn mình.

Khi tay chạm vào dùi gỗ, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên.

“Linh à.”

“Là bà đây.”

Tay tôi cứng lại.

Đó đúng là giọng bà nội.

Khàn đặc.

Già nua.

Dịu dàng.

“Bà đau quá.”

“Con quay lại nhìn bà một cái đi.”

Mắt tôi lập tức đỏ lên.

Nhưng tôi cắn chặt răng, không quay đầu.

Bà nội đang ở nhà.

Bà sẽ không xuất hiện ở đây.

Thứ sau lưng tôi không phải bà.

Tôi giơ dùi lên, đánh tiếng chuông đầu tiên.

Coong.

Âm thanh nặng nề lan ra khắp mặt sông.

Tiếng thì thầm xung quanh lập tức biến thành tiếng rên rỉ.

Tôi nghe thấy Trần Tố Tố hét lên trên thuyền:

“Có thứ bò lên!”

“Đẩy xuống!”

Tiếng mái chèo đập vào nước vang lên hỗn loạn.

Tôi không dám nhìn.

Chỉ giơ dùi đánh tiếng thứ hai.

Coong.

Gió lạnh thổi mạnh từ sau lưng.

Có thứ gì đó áp sát gáy tôi.

Một giọng trẻ con vang lên:

“Chị ơi.”

“Chơi với em đi.”

“Em ở dưới nước một mình lạnh lắm.”

Tôi nhắm chặt mắt.

Đánh tiếng chuông thứ ba.

Coong.

Khoảnh khắc tiếng chuông vang lên, toàn bộ mặt sông như bị ai đó đè xuống.

Mưa cũng nhỏ đi trong tích tắc.

Tôi thở phào, xoay người định chạy về thuyền.

Nhưng ngay lúc đó, tôi thấy Trần Đồ đang đứng ở mạn thuyền.

Trong tay anh ta cầm chiếc mái chèo.

Không phải để đẩy thứ dưới nước.

Mà là nhắm vào dây neo.

Hắn muốn bỏ chúng tôi lại.

Tôi hét lên:

“Trần Đồ!”

Quá muộn.

Hắn chặt đứt dây neo, dùng mái chèo chống mạnh.

Con thuyền rời khỏi bờ.

Trên thuyền, Trần Tố Tố và Trần Chu hoảng loạn giữ lấy hắn.

Nhưng hắn như phát điên, vừa đánh vừa gào:

“Tôi không muốn chết!”

“Các người ở lại cản chúng nó đi!”

“Có người chết thay thì tôi mới sống được!”

Tôi đứng trên bậc đá, nhìn con thuyền trôi ra giữa sông.

Lòng lạnh đến tận cùng.

Trần Hoài vẫn còn trên thuyền.

Cậu nhìn tôi từ xa, môi mấp máy.

Tôi đọc được khẩu hình của cậu.

Chạy vào miếu.

Tôi lập tức xoay người lao vào miếu Hà Bá.

Cửa miếu bị tôi đẩy ra, phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai.

Bên trong tối om.

Mùi ẩm mốc xộc vào mũi.

Trên bàn thờ đặt một pho tượng Hà Bá bằng gỗ, mặt mũi đã mờ nhòe.

Nhưng điều khiến tôi lạnh người là bên cạnh tượng có rất nhiều bài vị.

Trên mỗi bài vị đều khắc tên người.

Tôi nhìn lướt qua.

Bỗng thấy một cái tên quen thuộc.

Trần Ngọc Lan.

Đó là tên bà cố của tôi.

Tôi từng nghe bà nội nói, bà cố mất trong một trận lũ lớn.

Nhưng không ai tìm thấy thi thể.

Vậy vì sao bài vị của bà lại ở miếu Hà Bá?

Tôi chưa kịp nghĩ tiếp, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân ướt át.

Từng tiếng.

Từng tiếng.

Có thứ đang lên bờ.

Tôi nín thở, trốn sau bàn thờ.

Cửa miếu chậm rãi mở ra.

Một bóng người bước vào.

Áo tơi rách nát.

Tóc ướt dính vào mặt.

Nó đi thẳng tới trước bàn thờ, đặt xuống một chiếc bánh chưng.

Sau đó, nó khàn giọng nói:

“Nhận bánh.”

“Trả mạng.”

Tôi bịt chặt miệng.

Không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Đúng lúc đó, trước ngực tôi bỗng nóng lên.

Là túi hương bà nội đưa cho tôi trước khi ra khỏi nhà.

Bà nói trong đó có tro hương tổ tiên.

Khi nguy cấp thì cầm chặt, đừng buông.

Tôi siết lấy túi hương.

Bóng người kia bỗng dừng lại.

Nó chậm rãi quay đầu về phía tôi.

Ngay khoảnh khắc đó, bên ngoài miếu vang lên một tiếng chuông khác.

Coong.

Không phải tôi đánh.

Tôi sửng sốt.

Ngay sau đó, tiếng chuông thứ hai vang lên.

Coong.

Rồi tiếng thứ ba.

Coong.

Bóng người trong miếu phát ra tiếng rít đau đớn, xoay người lao ra ngoài.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...