“Có chuyện gì sao?”

“Châu tiên sinh vẫn chưa ký đơn ly hôn.”

Tôi im lặng.

“Nhưng ông ấy đang điều tra tung tích của cô.”

“Đã tìm thấy chưa?”

“Chưa.”

“Vậy thì cứ để anh ta tìm.”

Tôi cúp máy.

Không hề có chút dao động.

Trong khi đó.

Ở phía bên kia thành phố.

Đèn trong văn phòng tổng giám đốc vẫn sáng.

Châu Duật An ngồi một mình trước cửa sổ.

Cà phê trên bàn đã nguội từ lâu.

Tập tài liệu mở trước mặt.

Nhưng một chữ anh cũng không đọc nổi.

Mấy ngày nay.

Trong đầu anh liên tục xuất hiện hình ảnh mà dì Vương kể lại.

Mưa đêm.

Bệnh viện.

Người phụ nữ vừa sinh con chưa đầy một tháng.

Một mình ôm đứa trẻ sốt cao.

Không ai giúp đỡ.

Không ai trả lời điện thoại.

Mỗi lần nghĩ đến.

Ngực anh lại nặng trĩu.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại sáng lên.

Là ảnh nền.

Bức ảnh duy nhất của con gái.

Đứa bé đang ngủ.

Khuôn mặt mềm mại đáng yêu.

Châu Duật An nhìn thật lâu.

Đột nhiên nhớ ra.

Từ khi con sinh ra đến giờ.

Anh chỉ gặp con chưa đầy mười lần.

Ngày đầy tháng.

Anh đang họp.

Ngày con được hai tháng.

Anh đang ở nước ngoài.

Ngày sinh nhật tròn một trăm ngày.

Anh vẫn đang công tác.

Anh luôn nghĩ.

Sau này còn rất nhiều thời gian.

Nhưng bây giờ.

Người vợ và đứa con ấy đã biến mất khỏi cuộc sống của anh.

Điện thoại được cầm lên.

Rồi lại đặt xuống.

Không biết bao lâu sau.

Anh cuối cùng vẫn bấm gọi.

Tiếng chuông vang lên.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Ngay khi anh nghĩ cuộc gọi sẽ tự động ngắt.

Đầu dây bên kia bỗng được kết nối.

Châu Duật An lập tức ngồi thẳng người.

“Tống Từ.”

Giọng nói khàn đi rõ rệt.

Bên kia im lặng.

Chỉ có tiếng hít thở rất nhẹ.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày.

Anh nghe thấy âm thanh của cô.

“Em đang ở đâu?”

“Anh tìm em làm gì?”

Giọng nói bình tĩnh đến lạ.

Không oán trách.

Không giận dữ.

Cũng không hề mang theo chút cảm xúc nào.

Chính sự bình tĩnh ấy khiến tim Châu Duật An bất an hơn cả.

“Tống Từ.”

“Chúng ta cần nói chuyện.”

“Không cần.”

“Tống Từ.”

“Đơn ly hôn tôi đã ký rồi.”

“Anh chỉ cần ký tên là được.”

Bàn tay cầm điện thoại của Châu Duật An siết chặt.

“Anh không đồng ý.”

“Đó là chuyện của anh.”

“Em đưa con về trước đi.”

Một khoảng im lặng kéo dài.

Sau đó.

Anh nghe thấy tiếng cười rất khẽ.

Nhẹ đến mức gần như không tồn tại.

Nhưng lại khiến anh cảm thấy lạnh sống lưng.

“Tôi từng đợi anh nửa tháng.”

“Từng đợi anh ba năm.”

“Từng đợi anh quay đầu nhìn tôi một lần.”

“Nhưng bây giờ.”

“Châu Duật An.”

“Tôi không muốn đợi nữa.”

Mỗi một câu nói.

Đều giống như lưỡi dao.

Âm thầm cứa vào lòng người.

Anh muốn giải thích.

Muốn nói gì đó.

Nhưng phát hiện mình chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Cuối cùng.

Chỉ có thể khàn giọng hỏi:

“Con gái thế nào rồi?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Rất lâu sau.

Tống Từ mới nói:

“Con bị sốt.”

Trái tim Châu Duật An đột nhiên thắt lại.

“Con đang ở bệnh viện sao?”

“Tôi sẽ đến ngay.”

“Không cần.”

“Địa chỉ đâu?”

“Anh đến rồi làm gì?”

“Tôi là cha con bé.”

Lần này.

Tống Từ thật sự bật cười.

Tiếng cười đầy mệt mỏi.

“Anh là cha con bé sao?”

“Vậy anh có biết con thích uống loại sữa nào không?”

“Có biết tối qua con ngủ lúc mấy giờ không?”

“Có biết con mọc chiếc răng đầu tiên khi nào không?”

“Tất nhiên là anh không biết.”

“Từ trước đến nay.”

“Người làm cha của con vẫn luôn là tôi.”

Câu nói ấy khiến toàn thân Châu Duật An cứng đờ.

Anh muốn phản bác.

Nhưng lại phát hiện.

Mình không có bất kỳ lý do nào.

Bởi tất cả đều là sự thật.

Nước mưa bên ngoài càng lúc càng lớn.

Đầu dây bên kia.

Giọng Tống Từ rất nhẹ.

Nhưng cũng rất kiên quyết.

“Châu Duật An.”

“Đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa.”

“Tôi mệt rồi.”

Sau đó.

Cuộc gọi bị cắt đứt.

Trong phòng bệnh.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Bảo Bảo đang ngủ.

Bàn tay nhỏ vô thức nắm lấy ngón tay tôi.

Tôi cúi đầu.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Không phải vì Châu Duật An.

Mà vì chính mình.

Vì người phụ nữ đã từng ngốc nghếch chờ đợi suốt ba năm ấy.

May mắn là.

Cô ấy cuối cùng cũng tỉnh rồi.

Còn ở phía bên kia.

Châu Duật An vẫn ngồi trước cửa sổ.

Điện thoại đã tối màn hình.

Nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế ấy.

Giống như một người vừa đánh mất thứ quan trọng nhất đời mình.

Mà cho đến tận hôm nay.

Mới biết nó đáng quý đến nhường nào.

6

Sau cuộc gọi đêm đó.

Châu Duật An gần như không ngủ.

Anh ngồi trong phòng làm việc đến sáng.

Bên ngoài cửa kính, bầu trời dần chuyển từ màu đen sang màu xám nhạt.

Nhưng trong lòng anh vẫn như bị một tảng đá đè nặng.

Câu nói cuối cùng của Tống Từ không ngừng vang lên trong đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...