“Từ trước đến nay, người làm cha của con vẫn luôn là tôi.”

Mỗi lần nhớ lại.

Ngực anh lại đau âm ỉ.

Đúng chín giờ sáng.

Trợ lý Trần bước vào.

Vừa nhìn thấy sắc mặt ông chủ, anh ta đã giật mình.

Hai mắt đỏ ngầu.

Cằm lún phún râu.

Hoàn toàn không giống vị Châu tổng luôn chỉnh tề và hoàn mỹ trong mắt người ngoài.

“Châu tổng.”

“Có chuyện gì?”

“Chúng tôi đã điều tra thêm được một số thông tin về bà chủ.”

Châu Duật An lập tức ngẩng đầu.

“Đưa đây.”

Một tập hồ sơ được đặt xuống bàn.

Trợ lý Trần do dự vài giây.

“Những tài liệu này… có thể sẽ khiến ngài bất ngờ.”

Bàn tay Châu Duật An chậm rãi mở tập hồ sơ.

Trang đầu tiên là báo cáo khám bệnh.

Ngày tháng kéo dài từ hơn nửa năm trước.

Tên bệnh nhân.

Tống Từ.

Anh khẽ nhíu mày.

Tiếp tục lật xuống.

Đến khi nhìn thấy dòng chữ in đậm ở giữa trang giấy.

Cả người bỗng cứng lại.

“Trầm cảm sau sinh mức độ trung bình.”

Đồng tử anh co rút mạnh.

Một lúc lâu vẫn không thể hoàn hồn.

Trầm cảm sau sinh?

Tống Từ?

Sao có thể?

Người phụ nữ ấy luôn dịu dàng.

Luôn kiên nhẫn.

Luôn mỉm cười với mọi người.

Thậm chí mỗi lần anh trở về nhà, cô đều là người chủ động hỏi han.

Sao có thể bị trầm cảm?

Anh gần như lập tức phủ nhận.

Nhưng càng lật xuống dưới.

Trái tim càng chìm sâu.

Phiếu khám thứ hai.

Phiếu khám thứ ba.

Phiếu khám thứ tư.

Kéo dài suốt nhiều tháng.

Tất cả đều là cùng một bác sĩ.

Cùng một chẩn đoán.

Sắc mặt Châu Duật An dần tái nhợt.

“Cô ấy… từng đi khám tâm lý?”

“Vâng.”

“Bao lâu?”

“Khoảng hơn nửa năm.”

Bàn tay cầm hồ sơ khẽ run lên.

Hơn nửa năm.

Nói cách khác.

Trong khoảng thời gian đó.

Anh hoàn toàn không biết gì.

“Vì sao không ai nói với tôi?”

Trợ lý Trần cúi đầu.

“Châu tổng.”

“Có lẽ bà chủ không muốn làm phiền ngài.”

Câu trả lời ấy giống như một cái tát.

Đánh thẳng vào mặt anh.

Không muốn làm phiền.

Hay là biết nói ra cũng vô ích?

Trong đầu Châu Duật An đột nhiên hiện lên rất nhiều hình ảnh.

Những lần anh về nhà.

Tống Từ ngồi một mình trên sofa.

Ánh mắt mệt mỏi.

Những lần cô muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng lại thôi.

Những lần anh thấy cô khóc.

Lại cho rằng cô quá nhạy cảm.

Anh từng nghĩ.

Đó chỉ là cảm xúc thất thường của phụ nữ sau sinh.

Chưa bao giờ nghiêm túc tìm hiểu.

Chưa bao giờ hỏi một câu.

Em có ổn không?

Bây giờ nghĩ lại.

Có lẽ cô đã từng cầu cứu.

Chỉ là anh không nhìn thấy.

Hoặc không muốn nhìn thấy.

“Bác sĩ điều trị đâu?”

“Đã liên hệ được.”

“Chiều nay tôi muốn gặp.”

“Vâng.”

Buổi chiều.

Châu Duật An xuất hiện tại một phòng khám tư nhân.

Bác sĩ điều trị là một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi.

Sau khi xác nhận thân phận của anh.

Bà nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt phức tạp.

“Anh là chồng cô ấy?”

“Đúng.”

“Cuối cùng anh cũng tới.”

Một câu nói rất nhẹ.

Nhưng lại khiến tim Châu Duật An nhói lên.

“Ý bà là gì?”

Bác sĩ đặt tài liệu xuống bàn.

“Trong suốt thời gian điều trị, tôi từng nhiều lần đề nghị cô ấy đưa người nhà đến.”

“Nhưng lần nào cô ấy cũng từ chối.”

“Cô ấy nói chồng rất bận.”

“Không muốn làm phiền.”

Châu Duật An siết chặt bàn tay.

Môi mỏng mím thành một đường thẳng.

“Bệnh tình của cô ấy nghiêm trọng đến mức nào?”

Bác sĩ im lặng vài giây.

Sau đó chậm rãi nói:

“Có một khoảng thời gian rất tệ.”

“Cô ấy thường xuyên mất ngủ.”

“Lo âu.”

“Tự trách bản thân.”

“Khóc vô cớ.”

“Mỗi ngày chỉ ngủ được hai đến ba tiếng.”

Mỗi một câu nói.

Đều khiến sắc mặt Châu Duật An trắng thêm một phần.

Anh hoàn toàn không biết.

Không biết gì cả.

“Có lần.”

Bác sĩ tiếp tục.

“Cô ấy ngồi ở đây suốt hơn một giờ.”

“Chỉ hỏi tôi một câu.”

“Liệu con gái cô ấy có tốt hơn nếu được sinh ra trong một gia đình khác hay không.”

Trái tim Châu Duật An bỗng đau dữ dội.

Giống như bị ai đó dùng dao khoét mạnh.

“Cô ấy… từng nghĩ như vậy sao?”

“Đúng.”

“Bởi lúc đó cô ấy cảm thấy mình là một người mẹ thất bại.”

“Cũng cảm thấy mình là một người vợ thất bại.”

“Nói chính xác hơn.”

“Cô ấy cho rằng tất cả mọi chuyện đều là lỗi của mình.”

Bác sĩ nhìn thẳng vào mắt anh.

“Nhưng theo tôi.”

“Người thất bại không phải cô ấy.”

“Là những người đáng lẽ phải ở bên cạnh cô ấy.”

Cả căn phòng rơi vào im lặng.

Một lúc lâu sau.

Châu Duật An mới khàn giọng hỏi:

“Bây giờ cô ấy thế nào?”

Bác sĩ lắc đầu.

“Tôi không biết.”

“Nhưng tôi có thể nói cho anh một chuyện.”

“Những bệnh nhân giống cô ấy thường có hai kết quả.”

“Một là được gia đình kéo trở lại.”

“Hai là tự mình bò ra khỏi vực sâu.”

“Rất rõ ràng.”

“Vợ anh thuộc loại thứ hai.”

Nói đến đây.

Giọng bà bỗng dịu xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...