“Thật ra tôi rất khâm phục cô ấy.”
“Một người phụ nữ vừa chăm con nhỏ, vừa chống chọi với bệnh tật, lại vừa phải tự cứu lấy chính mình.”
“Không phải ai cũng làm được.”
“May mà cô ấy đủ mạnh mẽ.”
“Nếu không…”
Bác sĩ ngừng lại vài giây.
Sau đó mới nói tiếp.
“Nếu không có lẽ cô ấy đã sụp đổ từ lâu rồi.”
Ầm.
Giống như một tiếng sét nổ tung trong đầu.
Châu Duật An ngồi bất động.
Bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt đến trắng bệch.
Lần đầu tiên trong cuộc đời.
Anh cảm nhận rõ ràng thế nào là hối hận.
Không phải cảm giác khó chịu.
Không phải bất an.
Mà là hối hận thật sự.
Hối hận vì đã bỏ lỡ.
Hối hận vì đã làm tổn thương.
Hối hận vì đến tận hôm nay mới biết người phụ nữ ấy từng đau khổ đến nhường nào.
Khi bước ra khỏi phòng khám.
Trời đã tối.
Gió đêm thổi qua.
Lạnh đến thấu xương.
Điện thoại trong túi rung lên.
Là ảnh trợ lý vừa gửi tới.
Ảnh chụp từ camera biệt thự ngày Tống Từ rời đi.
Trong hình.
Người phụ nữ ôm đứa con mới sinh.
Khuôn mặt gầy đi rất nhiều.
Nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến đáng sợ.
Cô không hề quay đầu.
Không hề lưu luyến.
Chỉ từng bước rời khỏi nơi đó.
Giống như đang rời khỏi một nhà tù đã giam cầm mình quá lâu.
Châu Duật An nhìn bức ảnh thật lâu.
Đến khi màn hình tối đi.
Anh mới khàn giọng nói một câu.
Như đang nói với chính mình.
“Tống Từ…”
“Rốt cuộc anh đã bỏ lỡ em bao nhiêu rồi?”
7
Tô Vãn cảm thấy có điều gì đó đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
Sự thay đổi của Châu Duật An bắt đầu từ lúc trở về từ Paris.
Ban đầu cô tưởng đó chỉ là vì Tống Từ bỏ đi.
Dù sao cũng là vợ chồng nhiều năm.
Có chút dao động là chuyện bình thường.
Nhưng theo thời gian.
Cô phát hiện mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Châu Duật An không còn chủ động tìm cô.
Không còn nhắn tin chúc ngủ ngon.
Không còn hỏi han mỗi ngày.
Thậm chí những cuộc hẹn vốn đã lên lịch từ trước cũng liên tục bị hủy.
Giống như đột nhiên có một bức tường vô hình dựng lên giữa hai người.
Buổi tối hôm ấy.
Tô Vãn chủ động đến công ty tìm anh.
Tầng cao nhất của tập đoàn Châu thị vẫn sáng đèn.
Khi cô đẩy cửa bước vào.
Châu Duật An đang ngồi trước bàn làm việc.
Trước mặt là một xấp tài liệu dày.
Nghe thấy tiếng động.
Anh chỉ ngẩng đầu nhìn một cái.
“Tô Vãn?”
“Anh vẫn chưa về sao?”
“Còn chút việc.”
Tô Vãn đặt hộp bánh ngọt xuống bàn.
Nở nụ cười dịu dàng như mọi khi.
“Em đi ngang qua tiệm bánh anh thích nên mua cho anh một phần.”
“Cảm ơn.”
Giọng nói khách sáo đến mức khiến nụ cười trên môi cô khựng lại.
Trước đây.
Châu Duật An sẽ không như vậy.
Anh luôn dịu dàng với cô.
Luôn quan tâm tới từng cảm xúc của cô.
Thậm chí chỉ cần cô hơi cau mày.
Anh cũng sẽ nhận ra.
Nhưng bây giờ.
Sự chú ý của anh dường như đã đặt ở nơi khác.
Tô Vãn nhìn tập tài liệu trên bàn.
Ánh mắt chợt dừng lại.
Trên bìa có một cái tên.
Tống Từ.
Trái tim cô bỗng chùng xuống.
“Anh vẫn đang tìm chị ấy sao?”
Châu Duật An không phủ nhận.
“Ừ.”
“Đã hơn một tháng rồi.”
“Ừ.”
“Tống Từ chỉ đang giận thôi.”
“Không phải.”
Câu trả lời quá nhanh.
Nhanh đến mức ngay cả Châu Duật An cũng sững lại.
Tô Vãn càng cảm thấy bất an.
“Tại sao anh lại chắc chắn như vậy?”
Người đàn ông trước mặt im lặng.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Bởi vì trước đây cô ấy từng giận rất nhiều lần.”
“Nhưng lần này khác.”
“Khác chỗ nào?”
Châu Duật An nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt dần trở nên xa xăm.
“Lần này cô ấy không còn cần tôi nữa.”
Không khí trong phòng lập tức rơi vào yên lặng.
Tô Vãn siết chặt ngón tay.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Từ nhỏ đến lớn.
Cô luôn biết mình là người đặc biệt đối với Châu Duật An.
Anh thích cô.
Yêu cô.
Chờ đợi cô suốt nhiều năm.
Ngay cả khi anh kết hôn.
Cô vẫn tin rằng người trong lòng anh là mình.
Nhưng bây giờ.
Người đàn ông ấy lại đang vì một người phụ nữ khác mà mất hồn mất vía.
Cảm giác ấy khiến cô không thể chấp nhận.
“Tô Vãn.”
Châu Duật An đột nhiên lên tiếng.
“Anh hỏi em một chuyện.”
“Ừ?”
“Ngày ở Paris.”
“Em có biết Tống Từ vừa sinh con không?”
Cả người Tô Vãn cứng đờ.
Nhưng chỉ trong nháy mắt.
Cô đã khôi phục bình tĩnh.
“Biết.”
“Biết từ khi nào?”
“Lúc mới sinh.”
Châu Duật An nhìn cô.
Ánh mắt dần trở nên sắc bén.
“Vậy em có biết đêm hôm đó con bé bị sốt cao không?”
Tô Vãn không nói gì.
Sự im lặng chính là câu trả lời.
Trong khoảnh khắc ấy.
Châu Duật An cảm thấy trái tim mình lạnh đi.
“Em biết?”
“Duật An…”
“Trả lời anh.”
Giọng nói trầm thấp.
Mang theo áp lực chưa từng có.
Tô Vãn cắn môi.
“Em biết.”
“Nhưng em không nghĩ nghiêm trọng đến vậy.”
Chaporia
Bình Luận (0)