“Không nghĩ?”

Châu Duật An bật cười.

Nụ cười đầy chua chát.

“Bảy cuộc gọi.”

“Cô ấy gọi cho anh bảy cuộc.”

“Trong khi anh đang ở bên cạnh em.”

Sắc mặt Tô Vãn dần trắng bệch.

“Duật An.”

“Em chỉ là…”

“Chỉ là gì?”

“Em sợ.”

Cô đột nhiên bật khóc.

Nước mắt rơi xuống.

“Em sợ nếu anh biết chị ấy cần anh thì anh sẽ quay về.”

“Em sợ người ở bên cạnh anh lại biến thành chị ấy.”

“Em đã đợi anh nhiều năm như vậy.”

“Em có gì sai chứ?”

Tiếng khóc vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Nếu là trước đây.

Châu Duật An chắc chắn sẽ mềm lòng.

Sẽ an ủi.

Sẽ đứng về phía cô.

Nhưng hôm nay.

Anh chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Lần đầu tiên.

Anh nhìn người phụ nữ mình từng yêu bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ.

“Tô Vãn.”

“Anh chưa từng hứa điều gì với em.”

Tô Vãn chết lặng.

“Nhưng anh yêu em.”

“Đúng.”

“Anh từng yêu em.”

Từng.

Chỉ một chữ.

Lại giống như lưỡi dao sắc bén nhất.

Tô Vãn cảm thấy hô hấp nghẹn lại.

“Anh nói gì?”

“Anh nói anh từng yêu em.”

Giọng Châu Duật An rất bình tĩnh.

“Anh nghĩ rất nhiều ngày qua.”

“Có lẽ thứ anh luôn không buông bỏ không phải em.”

“Mà là ký ức của mười năm trước.”

“Một cô gái mặc váy trắng.”

“Một đoạn thanh xuân chưa kịp kết thúc.”

“Anh vẫn luôn tưởng đó là tình yêu.”

“Cho đến khi mất đi Tống Từ.”

“Anh mới nhận ra.”

Nói đến đây.

Anh dừng lại vài giây.

Trong đầu hiện lên hình ảnh người phụ nữ ôm con rời khỏi biệt thự.

Hiện lên những bữa cơm nguội lạnh.

Những đêm thức trắng.

Những cuộc gọi không người bắt máy.

Trái tim đau đến mức khó thở.

“Người anh nợ nhiều nhất.”

“Là cô ấy.”

“Người duy nhất anh không nên làm tổn thương.”

“Cũng là cô ấy.”

Nước mắt trên mặt Tô Vãn hoàn toàn đông cứng.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt.

Lần đầu tiên hiểu ra.

Mình đã thua.

Không phải thua Tống Từ.

Mà thua chính thời gian.

Bởi trong lúc cô vẫn đứng yên ở quá khứ.

Tống Từ đã thật sự bước vào cuộc sống của Châu Duật An.

Trở thành vợ anh.

Sinh con cho anh.

Yêu anh suốt ba năm.

Chỉ là anh quá ngu ngốc.

Đến khi đánh mất mới nhận ra.

Tô Vãn run rẩy đứng dậy.

“Vậy còn em?”

“Em là gì?”

Châu Duật An im lặng rất lâu.

Cuối cùng chỉ nói:

“Là người anh từng thích.”

Một câu nói.

Hoàn toàn chấm dứt tất cả.

Tô Vãn bật cười.

Cười đến đỏ cả mắt.

“Châu Duật An.”

“Anh nghĩ bây giờ quay đầu còn kịp sao?”

“Anh nghĩ chị ấy sẽ tha thứ cho anh sao?”

“Không đâu.”

“Người phụ nữ đã quyết định rời đi sẽ không quay lại nữa.”

Nói xong.

Cô xoay người bỏ đi.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Trong văn phòng chỉ còn lại một mình Châu Duật An.

Anh ngồi lặng rất lâu.

Sau đó lấy điện thoại ra.

Mở khung chat với Tống Từ.

Tin nhắn cuối cùng vẫn nằm đó.

Không được trả lời.

Anh nhìn thật lâu.

Ngón tay chậm rãi gõ xuống màn hình.

“Tống Từ.”

“Anh rất nhớ con.”

Viết xong.

Lại xóa đi.

“Tống Từ.”

“Anh xin lỗi.”

Viết xong.

Lại tiếp tục xóa.

Cuối cùng.

Anh không gửi bất cứ thứ gì.

Bởi lần đầu tiên trong đời.

Anh hiểu rằng.

Có những lời xin lỗi.

Khi nói ra đã quá muộn rồi.

8

Ba tháng sau.

Mùa xuân đến.

Những hàng cây bên đường đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc.

Cuộc sống của tôi cũng dần đi vào quỹ đạo.

Ban ngày làm việc từ xa.

Buổi tối chăm con.

Thỉnh thoảng đưa Bảo Bảo xuống công viên dạo chơi.

Không còn những cuộc cãi vã.

Không còn những đêm dài chờ đợi.

Cũng không còn cảm giác hụt hẫng mỗi khi nhìn thấy chiếc ghế trống bên cạnh.

Tôi từng nghĩ rời khỏi Châu Duật An sẽ rất đau.

Nhưng hóa ra.

Thứ khiến người ta đau đớn nhất không phải chia ly.

Mà là ở lại một nơi không còn tình yêu.

Bảo Bảo đã lớn hơn rất nhiều.

Bé bắt đầu biết bò.

Biết cười.

Biết ê a gọi người.

Mỗi sáng thức dậy.

Điều đầu tiên bé làm là bò đến ôm lấy chân tôi.

Rồi cười đến cong cả mắt.

Những khoảnh khắc ấy khiến trái tim tôi được chữa lành từng chút một.

Chiều hôm đó.

Tôi đưa con xuống công viên dưới khu chung cư.

Bầu trời trong xanh.

Nắng vàng dịu dàng phủ lên bãi cỏ.

Bảo Bảo mặc chiếc váy màu hồng nhạt.

Ngồi trên tấm thảm nhỏ chơi đồ chơi.

Tôi ngồi bên cạnh.

Vừa làm việc trên laptop vừa trông con.

Mọi thứ bình yên đến lạ.

Không ai biết.

Cách đó không xa.

Một chiếc xe màu đen đã đỗ ở đó gần hai tiếng đồng hồ.

Bên trong xe.

Châu Duật An ngồi lặng lẽ.

Ánh mắt chưa từng rời khỏi hai mẹ con.

Ba tháng.

Cuối cùng anh cũng tìm được.

Thực ra không phải anh giỏi đến mức nào.

Mà là vì trợ lý Trần vô tình tìm thấy một hóa đơn khám bệnh của Bảo Bảo.

Từ bệnh viện.

Lần theo địa chỉ.

Mất thêm gần nửa tháng.

Anh mới xác nhận được nơi ở của họ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...