Suốt quãng đường đến đây.
Anh đã tưởng tượng rất nhiều.
Tưởng tượng Tống Từ sẽ gầy đi.
Sẽ tiều tụy.
Sẽ sống không tốt.
Nhưng khi thật sự nhìn thấy.
Anh mới phát hiện mình đã sai.
Tống Từ không hề tiều tụy.
Ngược lại.
Khí sắc của cô tốt hơn rất nhiều.
Làn da hồng hào hơn.
Ánh mắt cũng sáng hơn.
Đặc biệt là nụ cười ấy.
Nụ cười anh đã rất lâu không nhìn thấy.
Không phải nụ cười dịu dàng lấy lòng.
Không phải nụ cười miễn cưỡng.
Mà là nụ cười thật sự xuất phát từ nội tâm.
Nhìn thấy cảnh ấy.
Trong lòng Châu Duật An bỗng đau nhói.
Thì ra.
Rời khỏi anh.
Cô sống tốt như vậy.
Tốt đến mức khiến anh cảm thấy mình dư thừa.
Anh ngồi trong xe rất lâu.
Không dám bước xuống.
Lần đầu tiên trong đời.
Người đàn ông luôn tự tin tuyệt đối lại cảm thấy sợ hãi.
Anh sợ nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của cô.
Sợ nghe thấy hai chữ ly hôn.
Càng sợ phải đối mặt với sự thật rằng.
Tống Từ thật sự không còn cần anh nữa.
Trong lúc anh còn đang do dự.
Bảo Bảo đột nhiên làm rơi quả bóng nhỏ.
Quả bóng lăn trên bãi cỏ.
Lăn thẳng về phía chiếc xe.
Cô bé loạng choạng bò theo.
Tống Từ vừa định đứng dậy.
Một bóng người đã nhanh hơn.
Châu Duật An mở cửa xe.
Cúi xuống nhặt quả bóng.
Động tác ấy khiến chính anh cũng sững lại.
Bởi đây là lần đầu tiên.
Anh chủ động làm một việc liên quan đến con gái.
Bảo Bảo ngẩng đầu.
Đôi mắt đen láy nhìn anh.
Cô bé không sợ người lạ.
Ngược lại còn tò mò.
Một lớn một nhỏ nhìn nhau.
Không ai nói gì.
Sau đó.
Bảo Bảo bất ngờ cười.
Lộ ra mấy chiếc răng nhỏ mới mọc.
Trái tim Châu Duật An như bị thứ gì đó đâm mạnh.
Rất mềm.
Cũng rất đau.
Anh khẽ ngồi xuống.
Đưa quả bóng tới trước mặt con.
“Của con à?”
Bảo Bảo vui vẻ gật đầu.
Rồi ôm quả bóng vào lòng.
Sau đó nghiêng đầu nhìn anh.
“Ba ba?”
Giọng trẻ con non nớt.
Khiến trái tim Châu Duật An run lên dữ dội.
Một cảm giác chua xót lan khắp lồng ngực.
Anh vừa định lên tiếng.
Thì nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ vang lên phía sau.
“Bảo Bảo.”
Anh quay đầu.
Tống Từ đang đứng cách đó vài bước.
Bốn mắt nhìn nhau.
Thời gian như ngừng lại.
Ba tháng không gặp.
Người phụ nữ trước mặt vẫn rất quen thuộc.
Nhưng cũng rất xa lạ.
Không còn sự dịu dàng cẩn thận ngày trước.
Không còn ánh mắt chỉ luôn hướng về anh.
Cô đứng đó.
Bình tĩnh.
Độc lập.
Giống như đã hoàn toàn bước ra khỏi cuộc hôn nhân ấy.
Bảo Bảo vui vẻ dang tay.
“Mẹ.”
Tôi bước tới.
Bế con lên.
Sau đó nhìn Châu Duật An.
“Anh tìm được rồi.”
Đó là câu đầu tiên tôi nói.
Không ngạc nhiên.
Không tức giận.
Bởi từ lâu tôi đã biết.
Với năng lực của anh.
Chỉ là vấn đề thời gian.
Châu Duật An nhìn tôi thật lâu.
Giọng nói có chút khàn.
“Em sống tốt không?”
Tôi cười nhẹ.
“Rất tốt.”
Ba chữ đơn giản.
Nhưng lại khiến sắc mặt anh hơi tái đi.
Bởi anh nhận ra.
Tôi không nói dối.
Tôi thật sự sống rất tốt.
Không có anh.
Vẫn sống rất tốt.
Một cơn gió xuân thổi qua.
Mái tóc tôi khẽ bay lên.
Bảo Bảo nằm trong lòng tôi.
Vui vẻ nghịch quả bóng.
Khung cảnh ấy đẹp đến mức khiến người ta không nỡ phá vỡ.
Châu Duật An nhìn con gái.
Ánh mắt dịu đi.
“Con bé lớn rồi.”
“Ừ.”
“Biết gọi người rồi sao?”
Tôi cúi đầu nhìn con.
Khẽ mỉm cười.
“Biết rồi.”
“Biết gọi mẹ.”
“Biết gọi dì.”
“Biết gọi bà ngoại.”
Mỗi một câu nói.
Đều giống như vô số cây kim nhỏ.
Âm thầm đâm vào lòng Châu Duật An.
Bởi từ đầu đến cuối.
Tôi không nhắc đến một chữ ba.
Mà anh cũng không có tư cách hỏi.
Không khí trở nên yên lặng.
Một lúc lâu sau.
Bảo Bảo đột nhiên nhìn Châu Duật An.
Đôi mắt to tròn chớp chớp.
Sau đó chỉ vào anh.
Giọng non nớt vang lên:
“Chú ơi.”
“Chú tìm ai vậy?”
Ầm.
Khoảnh khắc ấy.
Thế giới như hoàn toàn im lặng.
Bàn tay Châu Duật An khẽ run lên.
Trái tim đau đến mức gần như không thở nổi.
Chú.
Con gái ruột của anh.
Gọi anh là chú.
Không phải ba.
Mà là chú.
Anh từng bỏ lỡ những lần con biết lẫy.
Bỏ lỡ lần đầu con mọc răng.
Bỏ lỡ lần đầu con biết bò.
Bây giờ.
Ngay cả danh xưng làm cha.
Anh cũng đánh mất rồi.
Ánh mắt Châu Duật An đỏ lên.
Nhưng cuối cùng chỉ có thể cúi đầu.
Khẽ cười.
Một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Ừ.”
“Chú đang tìm một người.”
Bảo Bảo tò mò hỏi:
“Ai ạ?”
Anh ngẩng đầu.
Ánh mắt dừng trên người tôi.
Rất lâu.
Rất lâu.
Mới khàn giọng đáp:
“Người mà chú đã làm mất.”
9
Sau lần gặp ở công viên.
Châu Duật An không xuất hiện thêm lần nào nữa.
Ít nhất là trên bề mặt.
Nhưng tôi biết.
Anh vẫn ở quanh đây.
Bởi mỗi lần Bảo Bảo đi khám định kỳ.
Chaporia
Bình Luận (0)