Ba tháng qua.
Tôi vẫn luôn tự nhủ.
Mình đã buông bỏ.
Đã không còn yêu nữa.
Nhưng giờ phút này.
Khi nhìn thấy cánh cửa phòng cấp cứu đóng kín.
Tôi mới nhận ra.
Có một số cảm xúc không phải nói buông là buông được.
Nhất là khi người đó dùng cả tính mạng để bảo vệ con gái mình.
Ba giờ sau.
Đèn phòng cấp cứu cuối cùng cũng tắt.
Bác sĩ bước ra.
“Tình trạng bệnh nhân đã ổn định.”
“May mắn không bị tổn thương nội tạng.”
“Chỉ là chấn động não nhẹ và gãy xương cánh tay.”
Tôi gần như khuỵu xuống.
Cuối cùng cũng thở phào.
Khi bước vào phòng bệnh.
Châu Duật An vẫn chưa tỉnh.
Trên đầu quấn băng.
Cánh tay bó bột.
Sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Không còn chút dáng vẻ cao cao tại thượng ngày nào.
Bảo Bảo được tôi bế tới bên giường.
Con bé nhìn người đàn ông đang nằm đó.
Đôi mắt đỏ hoe.
Sau đó đột nhiên vươn tay.
Nhẹ nhàng chạm vào tay anh.
“Chú đẹp trai…”
“Đừng đau nữa…”
Trái tim tôi đau nhói.
Ngay lúc ấy.
Người trên giường khẽ động.
Mi mắt chậm rãi mở ra.
Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chính là Bảo Bảo.
Khóe môi anh cong lên rất nhẹ.
“Con không sao chứ?”
Bảo Bảo lập tức gật đầu.
“Con không sao.”
“Vậy là tốt rồi.”
Anh thở phào.
Giống như cuối cùng cũng buông được tảng đá trong lòng.
Sau đó mới nhìn sang tôi.
Bốn mắt chạm nhau.
Không ai nói gì.
Nhưng trong ánh mắt ấy.
Có quá nhiều cảm xúc phức tạp.
Rất lâu sau.
Tôi mới khẽ lên tiếng.
“Anh ngốc thật.”
Khóe môi Châu Duật An hơi nhếch lên.
“Ừ.”
“Tôi biết.”
“Biết rồi còn lao ra?”
Anh nhìn Bảo Bảo.
Ánh mắt dịu dàng đến cực điểm.
“Bởi vì đó là con gái tôi.”
Một câu nói đơn giản.
Nhưng khiến cổ họng tôi nghẹn lại.
Không phải vì cảm động.
Mà bởi lần đầu tiên.
Tôi tin rằng.
Người đàn ông này thật sự đã học được cách làm một người cha.
Đêm hôm đó.
Sau khi dỗ Bảo Bảo ngủ.
Tôi quay lại phòng bệnh.
Châu Duật An đang nhìn ra cửa sổ.
Nghe thấy tiếng động.
Anh quay đầu.
“Tống Từ.”
“Ừ.”
“Lúc ở ngoài phòng cấp cứu.”
“Em có lo cho tôi không?”
Tôi im lặng.
Không trả lời.
Nhưng lần này.
Tôi không phủ nhận.
Mà chính sự im lặng ấy.
Lại khiến ánh mắt Châu Duật An dần đỏ lên.
Bởi anh biết.
Ít nhất.
Trong trái tim người phụ nữ ấy.
Anh không còn hoàn toàn là người xa lạ nữa.
11
Một tháng sau tai nạn.
Vết thương của Châu Duật An đã hồi phục gần hết.
Cánh tay vẫn chưa thể vận động mạnh.
Nhưng anh đã quay lại công ty.
Cuộc sống dường như trở lại bình thường.
Chỉ có tôi biết.
Có thứ gì đó đã thay đổi.
Mỗi cuối tuần.
Anh đều đến đón Bảo Bảo đi chơi.
Không bao giờ đến sớm.
Cũng không bao giờ đến muộn.
Nếu tôi đồng ý.
Anh sẽ đưa con đi công viên.
Nếu tôi từ chối.
Anh sẽ lập tức rời đi.
Không tranh cãi.
Không ép buộc.
Thậm chí không tìm cách lấy lòng tôi.
Anh chỉ đang cố gắng làm một người cha.
Đơn giản như vậy.
Hôm ấy.
Bảo Bảo ngủ trưa.
Tôi đang dọn dẹp nhà cửa.
Tiếng chuông cửa bỗng vang lên.
Mở cửa.
Người đứng bên ngoài là Châu Duật An.
Trên tay anh cầm một tập tài liệu.
“Tôi có thể vào không?”
Tôi im lặng vài giây.
Cuối cùng vẫn tránh sang một bên.
Sau khi vào nhà.
Anh không ngồi xuống.
Chỉ đứng cạnh cửa sổ.
Ánh mắt dừng trên người con gái đang ngủ.
Rất lâu.
Rất lâu.
Sau đó mới quay lại nhìn tôi.
“Tống Từ.”
“Tôi muốn nói với em một chuyện.”
Không biết vì sao.
Trong lòng tôi bỗng có dự cảm.
Giống như cuối cùng cũng đến ngày này.
Ngày phải đối mặt với tất cả những điều chưa từng nói ra.
“Tôi nghe đây.”
Châu Duật An cúi đầu.
Nhìn tập hồ sơ trong tay.
Giọng nói rất khẽ.
“Ngày đó ở Paris.”
“Tôi tưởng mình đang bảo vệ một giấc mơ.”
“Tôi tưởng Tô Vãn là người mình yêu nhất.”
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Tôi không ngắt lời.
Chỉ lặng lẽ nhìn anh.
“Mười năm trước.”
“Cô ấy rời đi.”
“Để lại cho tôi rất nhiều tiếc nuối.”
“Sau đó mỗi lần nghĩ đến.”
“Tôi đều cảm thấy nếu lúc ấy có thêm một cơ hội.”
“Mọi chuyện sẽ khác.”
“Cho nên khi cô ấy quay lại.”
“Tôi đã không buông xuống được.”
Khóe môi tôi khẽ cong lên.
Mang theo chút chua chát.
“Vậy nên anh bỏ mặc vợ con.”
“Đúng.”
Anh không biện minh.
Cũng không né tránh.
Chỉ bình tĩnh thừa nhận.
“Tôi đã sai.”
“Tôi không có lý do gì để bào chữa.”
“Tôi cũng không mong em tha thứ chỉ vì một câu xin lỗi.”
Tôi hơi sững lại.
Bởi đây là lần đầu tiên.
Châu Duật An không tìm cách giải thích cho chính mình.
Không nói bất đắc dĩ.
Không nói hiểu lầm.
Không nói công việc.
Chỉ đơn giản thừa nhận.
Anh đã sai.
“Sau khi em rời đi.”
Anh tiếp tục.
“Tôi nghĩ rất nhiều.”
Chaporia
Bình Luận (0)