【Vật lý, tôi có thể kèm cậu.】
Ở phía bên phải không xa, Chu Ôn Noãn đột nhiên đứng dậy, ôm cuốn sổ ghi chép màu hồng trong tay, vẻ mặt hơi buồn bực.
“Bạn học Tần, mấy bài này tôi không biết làm, cậu xem giúp tôi được không?”
Tần Thời Hãn mím môi, do dự nhìn tôi một cái.
Ba giây sau, cuối cùng vẫn nhận lấy cuốn sổ của Chu Ôn Noãn.
Lựa chọn đã quá rõ ràng.
Tôi hiểu rồi.
Quay đầu lại, không nhìn hai người họ nữa.
Điện thoại liên tiếp rung lên vài lần.
Một tin nhắn là của Tần Thời Hãn.
【Cậu đợi một lát, dạy Chu Ôn Noãn xong tôi sẽ dạy cậu.】
Ngoài ra còn có tin nhắn từ lớp bên cạnh.
【Nghe nói cậu cũng đăng ký thi Vật lý à?】
【Lần này có tự tin không?】
【Hay là… hai chúng ta cùng ôn tập nhé?】
—
10
Thẩm Ký Bạch.
Thiên tài Vật lý của lớp thực nghiệm.
Có thể nói cậu ấy được vào lớp thực nghiệm gần như hoàn toàn nhờ thành tích Vật lý xuất sắc đến mức nổi bật.
Tôi không ngờ sau lúc tưởng như hết đường lại có thể gặp được cơ hội như vậy.
Dù sao trước đây tôi và Thẩm Ký Bạch cũng không tính là thân quen.
Tôi vội vàng đồng ý.
Sau đó ôm tập bài Vật lý chạy tới khu rừng nhỏ đã hẹn trước.
Nhưng khi đến mép rừng.
Bước chân vốn đầy háo hức lại dần chậm lại.
Thẩm Ký Bạch…
Liệu cậu ấy có biết tôi thường lo âu vì đề bài và điểm số không?
Nếu trong lúc học mà bệnh đột nhiên phát tác, liệu có bị ảnh hưởng đến việc ôn tập của cậu ấy không?
Liệu cậu ấy có thấy phiền phức, thậm chí ghét bỏ tôi không?
Vừa nghĩ tới đó.
Tôi lại bắt đầu bồn chồn.
Đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ, mãi không bước tiếp nổi.
Cho đến khi phía sau vang lên một giọng nói dịu dàng trong trẻo.
“Sao không đi nữa vậy, bạn học Giản?”
Tôi quay đầu lại.
Không kìm được sự run rẩy nơi khóe môi.
Chết tiệt!
Rõ ràng còn chưa bắt đầu học!
Cơn lo âu lại chẳng cho người ta chút thời gian chuẩn bị nào.
Tôi không biết phải che giấu thế nào.
Chỉ có thể cố sức nhịn xuống, cố gắng không để lộ cảm xúc.
Thẩm Ký Bạch nhìn tôi.
Đột nhiên tiến lại gần.
“Là… tâm trạng không ổn định sao?”
Tôi muốn giải thích.
Tôi sợ cậu ấy thật sự nghĩ mình là loại quái vật như lời Tần Thời Hãn nói.
Nhưng lời còn chưa kịp ra khỏi miệng.
Thẩm Ký Bạch đã lặng lẽ đỏ cả vành tai.
“Ờm… tốt nhất chúng ta nên vào trong rừng trước đã. Ở đây đông người quá… còn có camera nữa.”
Lá cây trong rừng bị gió thổi xào xạc.
Tôi nhìn Thẩm Ký Bạch.
Trong ánh mắt né tránh đầy lúng túng của cậu ấy.
Tôi chỉ nhìn thấy sự dịu dàng và ngượng ngùng.
Không hề có chút ghét bỏ nào.
11
Cậu ấy kéo tôi đi.
Rất nhanh đã tới nơi yên tĩnh nhất trong khu rừng nhỏ.
“Khụ.”
Cậu ấy khẽ hắng giọng.
Ánh mắt chân thành và trong trẻo.
“Bình thường tôi rất thích đọc sách ở đây, cũng đã quan sát môi trường xung quanh rồi. Chỗ này hiếm khi có người tới, hơn nữa cũng không có camera.”
Không có camera…
Tôi cũng không biết mình có hiểu đúng ý cậu ấy hay không.
Ánh mắt tôi rơi xuống đôi môi của cậu ấy.
Mềm mại, hồng nhạt, lại hơi mỏng.
Nhưng nhìn thế nào cũng không mang cảm giác lạnh nhạt như đôi môi của Tần Thời Hãn.
Cậu ấy…
Là đang ngầm ám chỉ tôi đúng không?
Nói thật.
Lúc này cảm giác bồn chồn trong lòng tôi đã dịu đi không ít.
Dường như mỗi lần Thẩm Ký Bạch nói chuyện với tôi vài câu thôi là tôi đã không còn lo âu nữa.
Nhưng vào thời khắc này.
Ánh mắt tôi lại khóa chặt trên đôi môi ấy…
Lòng tham sắc đẹp đã hoàn toàn che mờ lý trí… 12
Buổi trưa quay lại lớp.
Chu Ôn Noãn và Tần Thời Hãn vẫn đang ngồi cạnh nhau.
Lúc giảng bài, thỉnh thoảng còn nhìn nhau một cái, ăn ý vô cùng.
Có lẽ tiếng kéo ghế của tôi đã làm gián đoạn họ.
Chu Ôn Noãn ngẩng đầu lên.
Cô ta khẽ “ủa” một tiếng.
“Giản Ương, môi cậu… hình như có gì đó không đúng thì phải?”
Ánh mắt Tần Thời Hãn lập tức khóa chặt lấy tôi.
Như muốn nhìn ra điều gì đó trên gương mặt tôi.
Nhưng tôi chỉ ngơ ngác ngồi xuống, đầu óc trống rỗng.
Vừa rồi…
Chúng tôi căn bản chẳng học hành gì cả.
Tôi căng thẳng đến mức còn bỏ quên cả tập đề Vật lý ở chỗ Thẩm Ký Bạch.
Chaporia
Bình Luận (0)