Cậu ấy là chàng trai thứ hai tôi từng hôn.
Và…
Cảm giác hoàn toàn khác với Tần Thời Hãn.
Dù sao trước đây là do tôi nổi máu liều, nghĩ rằng Tần Thời Hãn là người câm nên sẽ không kể cho ai biết.
Nhưng Thẩm Ký Bạch thì khác…
Cậu ấy biết nói.
Còn biết dùng những lời dịu dàng để nói chuyện với tôi.
Dùng chất giọng khiến tai người ta tê dại để bảo:
“Giản Ương, điều chỉnh nhịp thở nào.”
Lo âu.
Cùng những cảm xúc còn chưa kịp lo âu.
Đều tan biến trong nháy mắt.
Cho đến lúc tách ra.
Tôi đỏ bừng mặt chạy về.
Rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.
Ngoài cửa lớp có người gọi tên tôi.
“Giản Ương.”
Các bạn học cũng hùa theo.
“Giản Ương, hotboy lớp bên cạnh tìm cậu kìa!”
Cùng lúc đó.
Tần Thời Hãn và tôi đều nhìn sang.
Người đứng ở cửa vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
Chỉ khẽ ngoắc tay với tôi, ra hiệu tôi qua đó.
“Đề Vật lý của cậu.”
Tôi nhận lại tập đề.
Nhất thời không biết phải nói gì với Thẩm Ký Bạch.
Chỉ có thể cứng đờ cả mặt.
Cậu ấy nói:
“Lần này tôi căng thẳng quá.”
“Lần sau tôi sẽ cố giữ bình tĩnh hơn.”
“Tiết tự học buổi tối thứ hai chúng ta lại học cùng nhé.”
“Lần này… tôi nhất định sẽ tập trung.”
Tim tôi đập thình thịch.
Cảm giác lời cậu ấy nói có nghĩa khác, nhưng tôi lại không dám hỏi.
Chỉ có thể cứng ngắc gật đầu.
“Ừ.”
Tôi quay lại lớp.
Ở đó có một ánh mắt gần như không thể phớt lờ.
Tần Thời Hãn đột nhiên đứng bật dậy, bước tới bên cạnh tôi.
“Giản Ương!”
Tôi ngẩng đầu, hơi khó hiểu.
Cậu ta nhìn chằm chằm tôi, vẻ bực bội xen lẫn khó chịu.
Sau đó kéo luôn ghế của người khác tới cạnh bàn tôi rồi ngồi phịch xuống.
“Cậu làm gì vậy?”
Tôi thật sự không hiểu nổi.
Tần Thời Hãn giận dỗi đáp:
“Kèm cậu học Vật lý.”
Hả?
Nhưng chẳng phải cậu ta đã chọn kèm Chu Ôn Noãn rồi sao?
Tôi quay đầu nhìn.
Chu Ôn Noãn cũng rất đúng lúc lên tiếng:
“Bạn học Tần? Bài tập lớn này cậu còn chưa giảng xong mà.”
Nhưng cậu ta vẫn cố chấp ngồi cạnh bàn tôi.
“Giảng xong rồi, Giản Ương.
”
“Tôi giảng cho cô ấy xong rồi.”
“Bây giờ tới lượt cậu.”
—
13
Tôi nhìn cậu ta rất lâu.
Khuôn mặt vẫn là khuôn mặt đó.
Nhưng tôi đã không còn chút ý muốn hôn nào nữa.
Ngược lại.
Cậu ta ngồi bên cạnh chỉ khiến tôi thấy phiền.
Để cậu ta rời đi, tôi đành nói thật.
“Tôi không cần cậu nữa.”
“Sau này sẽ có người khác học cùng tôi.”
Biểu cảm trên mặt Tần Thời Hãn cứng lại.
Đồng tử co rút, không dám tin.
“Người khác? Ý cậu là Thẩm Ký Bạch?”
“Giản Ương! Chỉ vì tôi giúp Chu Ôn Noãn trước mà cậu tìm người lớp khác kèm học, chuyện nhỏ thế này mà cậu cũng để bụng sao?!”
“Tôi chẳng phải đã nói rồi à? Giúp cô ấy xong sẽ tới giúp cậu!”
Tôi day day thái dương, sửa lại:
“Tôi nói rồi, không phải kèm học, là học cùng nhau.”
“Khó hiểu đến vậy sao?”
Dù sao…
Nghe “học cùng nhau” vẫn dễ chịu hơn “được người khác kèm học” nhiều.
Thẩm Ký Bạch đã giữ thể diện cho tôi.
Tôi cũng không thể tự làm mất mặt mình được.
Hơn nữa.
Tôi nhìn Chu Ôn Noãn phía sau một cái.
“Cậu đã nhận lời giúp người ta rồi mà vẫn chưa xong.”
“Với lại…”
“Tôi cũng không thích làm lựa chọn thứ hai của ai cả.”
Ai cũng biết.
Mỗi bài toán chỉ có một đáp án đúng duy nhất.
Nếu xuất hiện đáp án thứ hai.
Thì chắc chắn là sai.
Một bài làm sai.
Làm sao được điểm đây?
—
14
Ngày thi Vật lý càng lúc càng tới gần.
Điều Thẩm Ký Bạch gọi là “học cùng nhau” thực ra không chỉ đơn giản là học cùng nhau.
Những chỗ tôi bí ý tưởng giải bài.
Cậu ấy sẽ kiên nhẫn giảng đi giảng lại.
Phương pháp ghi nhớ và cách sắp xếp ghi chép.
Cậu ấy cũng dạy tôi hết sức tận tình, không hề giấu nghề.
Còn Tần Thời Hãn.
Cậu ta dường như cũng đang âm thầm cạnh tranh với chúng tôi.
Ngày nào cũng kéo Chu Ôn Noãn lại giảng bài.
Thỉnh thoảng còn cập nhật trạng thái.
【Trên đời này có người thích đi đường vòng, có người chọn đường tắt.】
【Chỉ kết quả cuối cùng mới chứng minh lựa chọn nào là đúng.】
Tôi xem vài lần.
Ngay lập tức bị người bên cạnh gõ nhẹ vào đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)