“Lại lướt điện thoại à? Bài làm đúng hết chưa?”

Tim tôi lập tức treo lên cổ họng.

Vội vàng đặt điện thoại xuống, ngoan ngoãn làm bài.

Khóe môi người bên cạnh hơi cong lên.

Dường như rất vui vẻ.

Cậu ấy hạ thấp giọng.

“Cố thêm vài ngày nữa thôi.”

“Cậu là cô gái có thiên phú học tập nhất mà tôi từng gặp.”

“Nếu lần thi này cậu vượt qua Chu Ôn Noãn.”

“Về trường…”

“Ngày nào tôi cũng cho cậu hôn.”

Ngày nào cũng được hôn thật sao…

Trong đầu tôi không nhịn được mà tưởng tượng lung tung.

Dạo gần đây.

Cảm giác lo âu của tôi đã giảm đi rất nhiều.

Nhưng Thẩm Ký Bạch dường như vẫn lo cho tình trạng của tôi.

Hễ có cơ hội là lại kéo tôi tới những góc không có ai…

Khụ!

Tôi nhắm mắt lại.

Cố gắng khống chế suy nghĩ của mình.

Không được nghĩ nữa.

Không được nghĩ nữa.

Đó là hotboy trường đấy!

Đã giúp tôi nhiều như vậy chỉ để giảm bớt bệnh tình.

Sao tôi còn có thể nảy sinh ý nghĩ xấu xa hơn với ân nhân của mình được chứ!

Những ngày tháng vừa vui vẻ vừa yên bình cứ thế trôi qua.

Chớp mắt đã tới ngày thi Vật lý.

Kết quả không nằm ngoài dự đoán.

Thẩm Ký Bạch vẫn là thiên tài Vật lý đó.

Đề nào biết làm thì đều làm được.

Các bước giải cũng hoàn toàn chính xác.

Còn tôi.

Đáng lẽ phải lo lắng mới đúng.

Nhưng trước khi vào phòng thi…

Khụ khụ khụ!!!

Bị cậu ấy chặn ở góc phố.

Sau đó đầu óc quay cuồng.

Chẳng còn tâm trí đâu nghĩ tới chuyện khác…

Trong tình huống đó.

Tôi đã không còn thời gian để lo âu nữa!

Thẩm Ký Bạch đúng là liều thuốc tinh thần của tôi!

Tôi hăng hái bước vào phòng thi như được tiếp thêm năng lượng.

Câu biết làm thì viết kín giấy.

Câu không biết làm thì đoán cũng đoán thật đẹp mắt!

Đến ngày công bố kết quả.

Cả lớp đều bùng nổ.

Đúng vậy.

Ai mà ngờ được chứ.

Chu Ôn Noãn, người bình thường luôn bỏ xa tôi.

Lần này trong cuộc thi lại bị tôi vượt hơn hai mươi hạng.

Còn tôi.

Dù không đứng tốp đầu.

Nhưng cũng chen chân được vào top 80 toàn thành phố.

Giải ba cấp thành phố đấy!

Trước giờ tôi còn chưa từng đạt được.

Khoảnh khắc kết quả được công bố.

Đôi mắt to của Chu Ôn Noãn ngập đầy nước mắt.

“S-sao có thể như vậy được…?”

Sắc mặt Tần Thời Hãn cực kỳ khó coi.

Còn tôi.

Đã chẳng còn tâm trạng để vui mừng nữa.

Trong đầu chỉ liên tục lặp đi lặp lại một câu.

“Nếu cậu vượt qua Chu Ôn Noãn, ngày nào tôi cũng cho cậu hôn.”

Tôi thắng rồi mà!

Tôi hơn Chu Ôn Noãn hơn hai mươi hạng cơ mà!

Bàn tay đặt dưới ngăn bàn khẽ run lên.

Tôi tập đi tập lại trong đầu không biết bao nhiêu lần.

Phải mở lời với Thẩm Ký Bạch thế nào.

Để cậu ấy thực hiện lời hứa đó.

Nhưng còn chưa kịp sắp xếp câu từ.

Điện thoại đã rung lên trước.

【Chúc mừng. Cậu thắng rồi.】

【Phần thưởng… lúc nào cũng có thể nhận nhé~】

Á á á…

Người ta đã chủ động nói vậy rồi… 😳 15

Tan học buổi tự học tối.

Tôi tự thưởng cho mình một buổi thư giãn hiếm hoi.

Vừa đi về nhà vừa vui vẻ lắc lư theo nhịp bước chân.

Không ngờ Tần Thời Hãn lại đi theo sau tôi.

Cậu ta không nói gì, chỉ lặng lẽ bám theo.

Tôi rẽ trái, cậu ta cũng rẽ trái.

Tôi rẽ phải, cậu ta cũng rẽ phải.

Cuối cùng tôi chịu hết nổi, quay đầu trừng mắt:

“Cậu rốt cuộc muốn gì?!”

Tần Thời Hãn mím môi.

“Hôm nay có điểm rồi.”

“So?”

Cậu ta nói:

“Mỗi lần có điểm, tâm trạng cậu đều không tốt.”

Không phải vì lần đó tôi thi không tốt à?!

Bây giờ tôi vừa giành được giải Ba cấp thành phố đấy!

Tại sao phải buồn chứ?

Tôi vui muốn chết được!

Đi đường còn muốn ngân nga hát nữa kìa!

Cậu ta nhìn tôi, ánh mắt cố chấp đến lạ.

Bỗng nhiên tôi hiểu ra.

“Khoan đã… cậu không phải đang chờ tôi hôn cậu đấy chứ?”

Sắc mặt Tần Thời Hãn hơi tái đi, nhưng cũng không phủ nhận.

“Tôi… đang chờ cậu.”

Tôi hết cách rồi.

Đành nói thẳng:

“Chẳng phải cậu thích Chu Ôn Noãn sao? Nhìn là biết cô ấy cũng thích cậu. Hai người yêu thương nhau chẳng phải rất tốt à? Tôi việc gì phải chen chân vào rồi hôn cậu?”

“Trước đây tìm cậu là vì tôi không biết trong lòng cậu đã có người khác, còn có quan hệ mập mờ với người ta.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...