“Nếu chuyện đó làm cậu khó xử thì tôi xin lỗi.”

“Bây giờ tôi đã tìm được cách kiểm soát chứng lo âu rồi, sau này sẽ không làm phiền cậu nữa.”

Máu trên mặt cậu ta lập tức rút sạch.

“Cách kiểm soát lo âu… là gì?”

“Là Thẩm Ký Bạch?”

“Cậu hôn cậu ta rồi?”

“Thật sự hôn rồi?!”

Thấy cảm xúc của Tần Thời Hãn bắt đầu mất kiểm soát, tôi lùi về sau một bước.

“Chuyện đó liên quan gì đến cậu?”

Cậu ta sững người.

Môi run lên, nhưng không nói được lời nào.

Tôi chờ đến mất kiên nhẫn.

Một lúc sau cậu ta mới lên tiếng:

“Tôi không thích Chu Ôn Noãn.”

“Nhưng lúc hôn tôi, cậu gọi tên cô ấy mà.”

Tần Thời Hãn ngẩn ra.

Rất lâu sau mới khó nhọc giải thích:

“Tôi… hôm đó không cố ý.”

16

Nhưng vấn đề vốn dĩ…

Đâu phải cậu có cố ý hay không.

Trời đã rất khuya.

Không biết từ lúc nào, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi xuống.

Đồng phục hơi ẩm, dính lên người khó chịu.

Tôi ôm cặp sách, không muốn tiếp tục tranh cãi.

“Không sao đâu, tôi không để ý.”

Nói xong liền quay người bỏ chạy.

Tôi chạy một mạch đến trạm xe buýt nhanh nhất có thể.

Điện thoại trong túi rung lên.

Là tin nhắn của Thẩm Ký Bạch.

【Trời mưa rồi, cậu đi đến đâu rồi? Có mang ô không?】

Cậu ấy chưa bao giờ chỉ hỏi cho có.

Mỗi lần Thẩm Ký Bạch hỏi điều gì, nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết giúp tôi.

Tôi gần như có thể khẳng định.

Chỉ cần tôi nói không mang ô, cậu ấy chắc chắn sẽ tìm cách đưa ô đến.

May mà tôi đã tới trạm xe rồi, cũng không bị ướt nhiều.

Khóe môi cong lên, tôi trả lời tin nhắn.

Rất nhanh sau đó, cậu ấy nhắn lại.

【Đến nơi rồi là tốt.】

【Từ ngày mai, chúng ta cùng học nhé.】

【Kỳ thi đại học sắp tới rồi, Giản Ương, cùng cố gắng nào!】

Nơi sâu nhất trong tim tôi bỗng ngứa ngáy một cách kỳ lạ.

Không khó chịu.

Ngược lại còn mang theo cảm giác ấm áp.

Tôi trả lời:

【Được!】

【Cùng cố gắng!】

17

Có thành tích ở cuộc thi vật lý.

Dường như cuối cùng cũng chứng minh được vị trí lớp phó học tập của tôi là hoàn toàn xứng đáng.

Trong lớp, tôi bỗng được yêu thích hơn hẳn.

Rất nhiều bạn gặp bài vật lý khó đều tới hỏi tôi.

Thậm chí có người còn lén an ủi tôi.

“Chuyện Chu Ôn Noãn nhắm vào cậu ấy mà, đừng để trong lòng. Thật ra mọi người đều hiểu rõ cô ấy thích Tần Thời Hãn.”

Tôi không nói gì.

Cô bạn ấy tiếp tục:

“Tớ với cô ấy đi cùng tuyến xe buýt về nhà. Thường xuyên thấy Chu Ôn Noãn chủ động bắt chuyện với Tần Thời Hãn, nhưng cậu ta chẳng thèm để ý.”

“Hôm trước nếu không tận mắt thấy cậu ta giảng bài cho cậu, tớ còn tưởng Tần Thời Hãn thật sự bị câm đấy.”

Cô ấy đặt tập bài vật lý xuống trước mặt tôi.

Ngón tay chỉ vào đề.

“Tối qua không biết Tần Thời Hãn đi đâu mất. Chu Ôn Noãn đợi mãi không thấy cậu ta cùng về, ngồi trên xe buýt khóc rất đáng thương luôn.”

“À đúng rồi, giúp tớ xem bài này giải thế nào đi?”

Ánh mắt tôi dừng trên đề bài.

Khẽ cười.

Không tiếp tục chủ đề đó nữa.

Chuyện tình cảm giữa hai người họ…

Ngay từ đầu vốn đã không phải chuyện tôi nên xen vào.

Bây giờ tôi đã chủ động tránh xa.

Coi như mọi thứ trở về đúng quỹ đạo.

Những chuyện còn lại.

Tôi thật sự không nên tham gia nữa.

8

Cuối tuần nghỉ học.

Khai giảng lại là kỳ thi thử lần ba.

Kỳ thi đại học đang ngày một đến gần.

Với tất cả mọi người.

Bao gồm cả Tần Thời Hãn.

Từ sự hối hận ban đầu.

Gần đây cậu ta cũng không còn thời gian tìm tôi nữa.

Ai cũng đang chạy đua với thời gian.

Chiều hôm trước ngày thi.

Tôi đang xuống cầu thang thì nhìn thấy một bóng người đang đứng ở đó.

Chưa cần lại gần.

Tôi đã nhận ra đó là Tần Thời Hãn.

Tôi dừng lại cách cậu ta hai bậc thang.

Tần Thời Hãn ngẩng đầu nhìn tôi.

“Dạo này tôi không nói chuyện với Chu Ôn Noãn nữa.”

?

Thì sao?

Tôi ngơ ngác.

“Chuyện đó nói với tôi làm gì?”

Hai người giận dỗi nhau thì cũng đâu thể bắt tôi đi hòa giải.

Khuôn mặt cậu ta chìm trong bóng đèn hành lang, không nhìn rõ biểu cảm.

“Ngày mai lại thi rồi.”

Tôi khựng lại.

“Vậy thì cố lên.”

Nói xong liền đi ngang qua cậu ta, định về nhà.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...