Tần Thời Hãn bất ngờ gọi:
“Giản Ương.”
Tôi dừng bước.
Giọng cậu ta mang theo vẻ cô đơn và cả chút cầu xin.
“Ngày mai… thi rồi.”
Tôi quay đầu nhìn thẳng vào mặt cậu ta.
Lần này tôi không bỏ lỡ tia vui mừng lóe lên trong mắt cậu.
Tần Thời Hãn nói:
“Tôi biết cậu bị rối loạn lo âu thành tích, cần vài cách đặc biệt để giải tỏa.”
“Tôi đã tính toán điểm tổng hợp của hai đứa trong ba tháng gần đây.”
“Chỉ cần phát huy bình thường, Giản Ương, chúng ta hoàn toàn có thể đỗ cùng một trường.”
Nhưng vấn đề là…
Ai muốn học cùng trường với cậu chứ?
Tôi cau mày.
Tần Thời Hãn hoàn toàn không nhận ra.
Cậu ta tiến lại gần.
Môi hơi tái trắng.
Nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc vô cùng.
“Đại học, chúng ta có thể vào cùng một trường.”
“Ý tôi là…”
“Giản Ương, ở bên tôi nhé.”
Tôi giật mình lùi liền hai bước.
Cảm giác như bị thứ gì đó quấn lấy.
Nhớp nháp đến ngạt thở.
“Tôi không muốn ở bên cậu.”
Cậu ta mím môi, biểu cảm dịu đi đôi chút.
“Tôi đã xem lại toàn bộ những chuyện giữa chúng ta, cũng nghĩ thông rồi.”
“Cậu giận là vì lúc thân mật tôi gọi nhầm tên.”
“Giản Ương, chuyện đó tôi sẽ sửa.”
“Cho nên hôm nay tôi tới tìm cậu. Trước kỳ thi, tôi có thể giúp cậu giảm lo âu.”
“Nhưng tôi có một điều kiện.”
Cậu ta nói:
“Từ hôm nay trở đi, cậu phải giữ khoảng cách với Thẩm Ký Bạch.”
Nghĩ một chút, cậu ta lại nhấn mạnh:
“WeChat, QQ, số điện thoại…”
“Tất cả phương thức liên lạc đều phải chặn hết.”
“Phụt”
Trong bóng tối, bỗng vang lên một tiếng cười.
Tôi và Tần Thời Hãn đồng thời quay đầu nhìn lại.
Theo hướng phát ra âm thanh.
Thẩm Ký Bạch chậm rãi bước ra.
Trên môi là nụ cười chẳng hề có chút thành ý.
“Xin lỗi nhé.”
“Tôi cười hơi to”
“Không làm phiền cậu tỏ tình đấy chứ?“
19
Biểu cảm của Tần Thời Hãn méo đi trong thoáng chốc.
“Vì sao cậu lại ở đây?”
Thẩm Ký Bạch nhún vai.
“Bạn tôi tan học xong tự dưng biến mất, tôi lo cho sự an toàn của cô ấy.”
“Dù sao trên đời này cũng có quá nhiều người mang ý đồ không tốt.”
“Lỡ tỏ tình thất bại rồi yêu hóa hận thì sao?”
Vừa dứt lời.
Mặt Tần Thời Hãn lập tức sa sầm.
“Cậu đang mỉa mai tôi?”
“Nếu thấy giống mình thì cứ tự nhận.”
Thẩm Ký Bạch bật cười.
Rồi chìa tay về phía tôi.
“Hôm nay muộn rồi, bạn học Giản. Hay để tôi đưa cậu về nhé?”
Ánh mắt tôi rơi xuống lòng bàn tay của cậu ấy.
Không hiểu sao.
Rõ ràng đã hôn nhau không ít lần.
Nhưng lần này tôi lại thấy hơi lúng túng.
Tôi dè dặt đưa tay ra.
Rất nhanh đã bị cậu ấy nắm lấy.
Khô ráo.
Ấm áp.
Mang lại cảm giác an toàn khó tả.
Cứ như vậy, cậu ấy dắt tôi rời đi.
Như thể hoàn toàn quên mất Tần Thời Hãn vẫn còn đứng ở cầu thang.
Gió đêm thổi qua từng cơn.
Cuốn đi cái nóng oi bức.
Cậu ấy nghiêng đầu nhìn tôi.
“Cố lên nhé.”
Lần này.
Nụ hôn của cậu ấy nhẹ nhàng đáp xuống trán tôi.
Rất nhẹ.
Rất khẽ.
Cậu ấy nói:
“Nếu thi tốt, sau kỳ thi đại học tôi sẽ nói cho cậu một bí mật.”
Rốt cuộc là bí mật gì nhỉ?
Chỉ cần nghĩ tới thôi.
Mặt tôi đã nóng ran.
Đêm đó.
Tôi gần như mất ngủ.
May mà kỳ thi thử lần ba tôi không thi hỏng.
Ngày có kết quả.
Tôi rất vui.
Sau đó.
Chỉ còn kỳ thi đại học nữa thôi.
Ba ngày thi trôi qua.
Đến lúc thực sự đặt bút làm bài, tôi mới phát hiện.
Trong khoảng thời gian học cùng Thẩm Ký Bạch.
Tôi đã tiến bộ hơn rất nhiều.
Phần lớn đáp án đều như được khắc sâu vào trong đầu.
Lần này.
Sự tự tin đã thay thế hoàn toàn nỗi lo âu.
Cho đến khi thi xong.
Vừa bước ra khỏi phòng thi.
Tôi đã nhìn thấy bóng dáng nổi bật ấy giữa đám đông.
Cậu ấy đứng đó.
Đưa tay về phía tôi.
“Mệt không?”
“Không mệt.”
Tôi lắc đầu.
Rồi lập tức hỏi điều mình luôn muốn biết.
“Cậu bảo sẽ nói cho tôi một bí mật mà? Là gì vậy?”
—
20
Thẩm Ký Bạch nói.
Cậu ấy đã âm thầm thích một cô gái từ rất lâu rồi.
Từ năm lớp 10.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cậu ấy đã nhìn thấy tham vọng được giấu sau cặp kính của cô gái ấy.
Cậu ấy phải mua rất nhiều đồ ăn vặt.
Chaporia
Bình Luận (0)