Mới đổi được WeChat của cô ấy từ bạn học lớp bên.
Nhưng cậu ấy có chút nhát gan.
Sợ cô ấy cảm thấy mình không biết giữ khoảng cách.
Qua ô cửa kính.
Cậu ấy đã nhìn cô gái ấy rất nhiều lần.
Mỗi lần.
Cô ấy đều nghiến răng cố gắng.
Rất nhiều người nói.
Trước thiên phú, nỗ lực chẳng đáng là bao.
Nhưng Thẩm Ký Bạch, một thiên tài từ nhỏ.
Lần đầu tiên cảm thấy.
Sự cố gắng cũng có thể rực rỡ đến vậy.
Đáng tiếc.
Khi chưa đủ mười tám tuổi thì không được yêu sớm.
Cho nên cậu ấy chỉ có thể lặng lẽ dõi theo.
Nhìn cô gái ấy đến lớp sớm nhất.
Ngày nào cũng về muộn nhất.
Ôm quyển “Ngũ Tam” học bài.
Nhìn cô ấy sụp đổ.
Nhìn cô ấy khóc vì tủi thân.
Rồi hết lần này đến lần khác tự tạo áp lực cho bản thân.
Thật ra.
Đã có rất nhiều lần Thẩm Ký Bạch muốn nói với cô ấy rằng:
“Cậu thật sự rất giỏi.”
Cuối cùng.
Cậu ấy cũng đủ mười tám tuổi.
Nhưng trước khi kịp hành động.
Đã có người nhanh chân hơn.
Cậu ấy tận mắt nhìn thấy cô gái đó kéo một nam sinh khác vào khu rừng nhỏ.
Thẩm Ký Bạch hối hận.
Trong những ngày sau đó.
Cuối cùng cậu ấy cũng hiểu ra.
Cơ hội.
Chỉ dành cho người có chuẩn bị.
Thế là.
Bất cứ lúc nào có thể “chuẩn bị”, cậu ấy đều canh ở khu rừng ấy.
Cho đến sau một kỳ thi nữa.
Cậu ấy nhìn thấy cô gái rực rỡ ấy cắn môi chạy khỏi tòa nhà học.
Thẩm Ký Bạch tự nói với mình:
“Nhìn đi.”
“Đây chính là sức mạnh của sự cố gắng.”
Cậu ấy đã cố gắng chuẩn bị.
Cuối cùng.
Cũng đợi được cơ hội thuộc về mình.
—
21
Vậy nên.
Cô gái đó là ai.
Không cần nói cũng biết.
Lớp giấy mỏng giữa chúng tôi dường như đã bị chọc thủng.
Nhưng lại chưa hoàn toàn mở toang.
Bởi vì.
Chúng tôi vẫn đang chờ.
Chờ bảng điểm sẽ được công bố trong vài ngày tới.
Bảng điểm.
Sẽ cho chúng tôi một đáp án.
Rất lâu.
Rất rất lâu.
Lâu đến mức ngay cả Thẩm Ký Bạch cũng sốt ruột.
Cuối cùng.
Điểm thi đại học cũng có.
Vừa có kết quả.
Cậu ấy lập tức gọi điện cho tôi.
“Cậu được bao nhiêu điểm?”
“610. Còn cậu?”
Cậu ấy đáp:
“Giản Ương, tôi được 617!”
“Lần này tới lượt cậu nói bí mật mà cậu giấu rồi đấy!”
Tôi?
Tôi có bí mật gì đâu.
Chẳng qua là…
Việc có đồng ý lời tỏ tình của cậu ấy hay không.
Chính là bí mật đó.
Tôi ôm điện thoại.
Đảo mắt nhìn quanh.
Rồi hạ giọng.
“Muốn nghe bí mật thì phải cho tôi hôn.”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
Sau đó lập tức phấn khích.
“Được!”
“Được được được!”
“Cho cậu hôn!”
—
22
Sau khi cân nhắc kỹ.
Tôi và Thẩm Ký Bạch đã điền cùng một nguyện vọng.
Chỉ chờ giấy báo nhập học gửi về nhà.
Tốt nghiệp cấp ba rồi.
Theo lý mà nói.
Tôi lẽ ra không còn nghe tin tức gì về Tần Thời Hãn nữa.
Nhưng cậu ta cứ liên tục nhắn tin cho tôi.
“Tôi thi không tốt lắm, nhưng chắc điểm cũng gần bằng cậu. Cậu đăng ký trường nào vậy?”
“Giản Ương, tôi có thể đăng ký cùng trường với cậu.”
“Chu Ôn Noãn chỉ được hơn năm trăm điểm. Cô ấy khóc suốt, ngày nào cũng nhắn tin cho tôi.”
“Tôu thấy phiền nên chặn cô ấy rồi.”
“[Ảnh chụp màn hình]”
“Cậu xem đi, tôi đã nói sẽ không liên lạc với cô ấy nữa.”
Ban đầu.
Tôi chỉ xem như không thấy.
Nhưng khi tin nhắn ngày càng nhiều.
Cuối cùng tôi cũng thấy phiền.
Thế là chặn luôn tài khoản của cậu ta.
Nghĩ một chút.
Tôi mở khung chat với Thẩm Ký Bạch.
“[Ảnh chụp màn hình]”
“Nhìn này, tôi chặn Tần Thời Hãn rồi!”
Cậu ấy trả lời cực nhanh.
“[Sticker chó con vẫy đuôi]”
“Giản Ương là tuyệt nhất.”
“Chụt chụt chụt, cho cậu hôn nè~”
Về sau.
Tôi cuối cùng cũng nhận ra.
Hóa ra cách chữa khỏi lo âu có rất nhiều.
Ngoài những nụ hôn.
Còn có những cách khác nữa…
Nhưng tiền đề là.
Người ở bên cạnh bạn.
Phải có khả năng đón nhận cảm xúc của bạn.
Trùng hợp thay.
Thẩm Ký Bạch làm được.
Hơn nữa…
Cậu ấy cái gì cũng làm được.
Chaporia
Bình Luận (0)