Tác giả thứ nhất: Tô Mạn.

Tác giả tương ứng: Hạ Văn.

Tôi đọc email đó ba lần.

Sau đó chuyển tiếp cho tổ điều tra.

Gửi xong, tôi ngồi trước bàn rất lâu.

Không vui như tưởng tượng.

Chỉ thấy một tảng đá lớn trong lòng cuối cùng rơi xuống.

Lâm Dao mua về hai hộp cơm.

Thấy tôi nhìn màn hình ngẩn người, cô ấy mở hộp cơm ra đặt trước mặt tôi.

“Ăn đi. Mai còn lên chiến trường.”

Tôi cầm đũa.

“Dao Dao.”

“Hửm?”

“Bà nói xem, nếu lúc đó mình không phát hiện thư mục kia thì sao?”

Lâm Dao im lặng một lúc.

“Vậy bà sẽ rất thảm.”

Tôi cười.

“Bà thẳng thắn ghê.”

“Thật mà. Nhưng bà phát hiện rồi.”

Cô ấy nhìn tôi.

“Cho nên xui là bọn họ, không phải bà.”

Tôi cúi đầu ăn một miếng cơm.

Cơm hơi nguội.

Nhưng rất thơm.

Tối đó, tôi ngủ sớm hiếm thấy.

Trước khi ngủ, tôi nhận được một email khác.

Từ giáo sư Trần.

Thầy chỉ viết một câu:

“Ngày mai bảo vệ cho tốt. Chuyện còn lại, khoa sẽ xử lý.”

Tôi nhìn dòng chữ đó, đột nhiên cay mắt.

Không phải vì oan ức.

Mà vì cuối cùng cũng có người nói với tôi:

Em chỉ cần làm tốt việc của mình.

Phần bất công còn lại, sẽ có quy tắc xử lý.

Tôi trả lời:

“Vâng ạ. Em sẽ cố gắng.”

11

Buổi bảo vệ luận văn diễn ra lúc chín giờ sáng.

Tôi là người thứ ba.

Khi tôi bước vào phòng, gần như tất cả mọi người đều nhìn sang.

Có tò mò.

Có thương hại.

Có dò xét.

Cũng có chờ xem kịch.

Tô Mạn không có mặt.

Hạ Văn cũng không.

Nghe nói sáng nay hai người họ đều bị gọi lên phòng quản lý nghiên cứu sinh để tiếp tục làm việc.

Tôi đặt laptop lên bục, cắm dây chiếu.

Trên màn hình xuất hiện trang đầu PPT.

Tên tôi.

Tên đề tài mới.

Và dòng chữ nhỏ ở góc dưới:

“Dữ liệu, mã nguồn và lịch sử phiên bản đã được lưu trữ đầy đủ, sẵn sàng kiểm tra.”

Trong phòng có vài tiếng xì xào rất khẽ.

Chủ tịch hội đồng nhìn tôi, ánh mắt có chút tán thưởng.

“Bắt đầu đi.”

Tôi hít một hơi.

Mở miệng.

“Em xin trình bày luận văn tốt nghiệp của mình…”

Hai mươi phút sau, cả phòng yên tĩnh hơn lúc đầu rất nhiều.

Bởi vì mọi người nhanh chóng nhận ra, bản luận văn tôi bảo vệ không phải bản bị Tô Mạn lấy đi.

Khung nghiên cứu chặt hơn.

Mẫu dữ liệu rộng hơn.

Phương pháp nhận diện rõ hơn.

Kết quả kiểm định vững hơn.

Tôi dùng chính sách thí điểm tài chính số làm cú sốc ngoại sinh, kết hợp mô hình DID nhiều kỳ để kiểm tra tác động đến hiệu quả chuyển đổi carbon thấp của doanh nghiệp.

Phần cơ chế không còn chỉ dừng ở “đổi mới xanh”.

Tôi bổ sung thêm ràng buộc tài chính, cấu trúc tài sản vô hình và khả năng tiếp cận tín dụng xanh.

Phần dị biệt cũng chia theo mức độ ô nhiễm ngành, loại hình sở hữu, và mức độ phát triển thị trường khu vực.

Tôi nói đến đâu, giáo sư Trần ngồi phía dưới ghi chép đến đó.

Trong mắt thầy, vẻ căng thẳng ban đầu dần biến thành nhẹ nhõm.

Phần hỏi đáp bắt đầu.

Giáo sư đầu tiên hỏi:

“Vì sao em thay đổi phương pháp so với bản báo cáo giữa kỳ?”

Tôi trả lời:

“Bởi vì em nhận thấy mô hình cố định hai chiều ban đầu khó xử lý vấn đề nội sinh. Nếu chỉ dùng hồi quy thông thường, kết quả có thể bị ảnh hưởng bởi đặc điểm không quan sát được của doanh nghiệp. Vì vậy em chuyển sang dùng chính sách thí điểm như một cú sốc tương đối ngoại sinh để nâng cao độ tin cậy.”

Giáo sư thứ hai hỏi:

“Biến GreenPatent trong bản cũ của em bây giờ đóng vai trò gì?”

Tôi khẽ dừng một giây.

Sau đó nói:

“Trong bản chính thức, GreenPatent không còn là biến giải thích chính, mà được dùng như một trong các biến cơ chế. Em cũng thay đổi cách đo lường từ số lượng đơn đăng ký sang log của một cộng số lượng bằng sáng chế xanh được trích xuất lại theo mã phân loại mới.”

Nói đến đây, tôi nhìn các giáo sư.

“Bản cũ từng có nhiều thiếu sót, vì vậy em không sử dụng nó làm bản bảo vệ cuối cùng.”

Câu này vừa ra, không khí trong phòng hơi thay đổi.

Ai cũng hiểu “bản cũ” là gì.

Một giáo sư trong hội đồng bật cười nhẹ.

“Rất tốt. Biết tự phủ định kết quả ban đầu là năng lực quan trọng của nghiên cứu.”

Tôi cúi đầu.

“Em cảm ơn thầy.”

Phần hỏi đáp kéo dài hơn dự kiến mười phút.

Cuối cùng, chủ tịch hội đồng khép tài liệu lại.

“Lâm Vãn, luận văn của em có khối lượng công việc lớn, phương pháp tương đối chuẩn, phần trình bày rõ ràng. Một số vấn đề nhỏ về diễn giải chính sách cần chỉnh sửa thêm, nhưng nhìn chung đạt yêu cầu bảo vệ xuất sắc.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...