“Khi anh nói tôi còn cơ hội, anh đã tự quyết định cơ hội của tôi có thể bị nhường đi.”
“Khi anh nói tôi cảm xúc không ổn định, anh đã muốn biến nạn nhân thành kẻ gây rối.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Anh không chỉ phản bội tình yêu.”
“Anh phản bội cả nguyên tắc làm người.”
Sắc mặt Hạ Văn xám trắng.
Rất lâu sau, anh ta bỗng nói:
“Vậy nếu anh nói anh chưa từng yêu Tô Mạn thì sao?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Không quan trọng.”
Anh ta sững sờ.
Tôi nói:
“Anh yêu ai, không còn liên quan đến tôi.”
“Anh hối hận hay không, cũng không còn liên quan đến tôi.”
Tôi xoay người định đi.
Phía sau, Hạ Văn đột nhiên gọi.
“Lâm Vãn!”
Tôi dừng lại.
Giọng anh ta khàn đặc.
“Em thật sự không cần anh nữa sao?”
Tôi không quay đầu.
“Ừ.”
“Không cần nữa.”
Nói xong, tôi bước vào quán lẩu.
Qua cửa kính, tôi thấy Hạ Văn đứng nguyên tại chỗ rất lâu.
Sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống bên lề đường, hai tay ôm đầu.
Nếu là trước kia, tôi nhất định sẽ đau lòng.
Bây giờ tôi chỉ quay lại bàn.
Gắp một miếng thịt bò vừa chín tới.
Lâm Dao hỏi:
“Xong rồi?”
Tôi gật đầu.
“Xong rồi.”
Cô ấy cười rạng rỡ.
“Vậy ăn thôi. Thịt bò nguội là có tội với chính mình.”
Tôi bật cười.
“Ừ, ăn.”
14
Một tuần sau, kết quả xử lý cuối cùng được công bố.
Tô Mạn bị ghi nhận vi phạm đạo đức học thuật nghiêm trọng.
Tư cách xét học bổng bị hủy.
Dự án cấp tỉnh vốn đã gần như chắc suất cũng bị thay người.
Quan trọng hơn, cô ta mất tư cách được giáo sư Phương giới thiệu đi học tiến sĩ liên kết.
Nghe nói hôm công bố kết quả, cô ta khóc ngất trong văn phòng.
Nhưng lần này không ai dám công khai đứng về phía cô ta nữa.
Bởi vì tổ điều tra phát hiện không chỉ bài báo của tôi có vấn đề.
Một bài hội thảo trước đó của Tô Mạn cũng tồn tại trùng lặp nội dung với báo cáo nhóm của một đàn em khác.
Chỉ là đàn em kia năm đó không dám nói.
Hoặc nói rồi nhưng không ai nghe.
Khi sự việc của tôi nổ ra, người đó gửi thư tố cáo bổ sung.
Tổ điều tra mở rộng phạm vi kiểm tra.
Tô Mạn không còn là “nhất thời hồ đồ”.
Cô ta là quen tay.
Còn Hạ Văn, xử lý không nhẹ hơn bao nhiêu.
Anh ta bị hủy mọi danh hiệu sinh viên xuất sắc của năm.
Đề cử ở lại trường chính thức bị thu hồi.
Giáo sư Trần xóa tên anh ta khỏi hai dự án đang làm.
Thầy chỉ nói một câu:
“Người không biết tôn trọng ranh giới học thuật, tôi không dám dùng.”
Câu đó truyền ra ngoài, còn nặng hơn mọi quyết định hành chính.
Trong giới học thuật nhỏ bé này, danh tiếng là thứ rất mỏng.
Một vết nứt đủ khiến người khác nhìn thấy toàn bộ sự mục ruỗng bên trong.
Hạ Văn từng là sinh viên nam được kỳ vọng nhất khóa.
Thông minh, khiêm tốn, tiền đồ sáng.
Bây giờ mỗi khi nhắc đến anh ta, người ta chỉ nói:
“À, người lấy luận văn bạn gái cho bạch nguyệt quang ấy hả?”
Sảng khoái nhất là Lâm Dao.
Mỗi ngày cô ấy đều cập nhật tin tức như phóng viên chiến trường.
“Tô Mạn dọn khỏi phòng làm việc chung rồi!”
“Hạ Văn bị người trong nhóm đá khỏi dự án rồi!”
“Bài đăng vòng bạn bè của Tô Mạn bị đào lại, bây giờ bình luận toàn là ‘người trong sạch không sợ bóng nghiêng’ ha ha ha!”
Tôi nghe xong chỉ cười.
Không tham gia.
Không bình luận.
Tôi còn rất nhiều việc phải làm.
Sửa luận văn.
Nộp bản cuối.
Chuẩn bị hồ sơ tiến sĩ.
Và quan trọng nhất là, sống cuộc đời của chính mình.
15
Ngày nộp bản luận văn cuối cùng, trời rất đẹp.
Cây long não trước ký túc xá đã mọc thêm một tầng lá non.
Ánh nắng rơi xuống, xanh đến mức khiến người ta thấy lòng cũng sáng lên.
Tôi ôm tập tài liệu đi qua hành lang khoa.
Tình cờ gặp Tô Mạn.
Cô ta gầy đi rất nhiều.
Tóc dài cột thấp, không còn vẻ rạng rỡ được người người vây quanh như trước.
Nhìn thấy tôi, cô ta dừng lại.
Tôi cũng dừng.
Cô ta nhìn tập luận văn trong tay tôi.
Trên bìa là tên tôi.
Lâm Vãn.
Cô ta bỗng cười rất nhẹ.
“Cô thắng rồi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Không.”
Cô ta nhíu mày.
Tôi nói:
“Tôi chỉ không thua.”
Sắc mặt Tô Mạn hơi đổi.
Tôi tiếp tục:
“Thắng thua là giữa đối thủ với nhau. Còn chị từ đầu đến cuối chỉ là người trộm đồ bị bắt tại chỗ.”
Lời này rất khó nghe.
Nhưng tôi không định làm người dễ nghe nữa.
Tô Mạn cắn môi.
“Cô có biết tôi ghét cô nhất ở điểm nào không?”
Tôi không đáp.
Cô ta tự nói tiếp:
Chaporia
Bình Luận (0)