Khi đó tôi nghĩ mình mất hết rồi.
Tình yêu.
Niềm tin.
Cơ hội.
Nhưng hóa ra không phải.
Những thứ thật sự thuộc về tôi, không dễ mất như vậy.
Thứ mất đi chỉ là lớp vỏ giả tạo mà tôi từng lầm tưởng là hạnh phúc.
Lâm Dao ôm tôi một cái.
“Lâm Vãn, sau này phải thật trâu bò.”
Tôi cười.
“Ừ. Bà cũng vậy.”
Cô ấy chớp mắt.
“Nhớ kỹ, sau này yêu ai cũng được, nhưng bản thảo luận văn tuyệt đối không được bỏ vào ổ đám mây dùng chung.”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Biết rồi.”
Tàu chạy vào ga.
Tôi kéo vali bước lên.
Cửa tàu đóng lại.
Trường cũ dần lùi về phía sau.
Điện thoại rung lên.
Là email từ tạp chí khác.
Bản luận văn chỉnh sửa của tôi, sau khi được giáo sư Trần giới thiệu, đã gửi thử đến một tạp chí uy tín hơn.
Email viết:
“Bản thảo của bạn đã vượt qua vòng sơ thẩm và được chuyển đến phản biện chuyên gia.”
Tôi nhìn dòng chữ đó.
Rất lâu sau, nhẹ nhàng cười.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng rực rỡ.
Tôi mở laptop.
Tạo một file mới.
Tên file:
“Lâm Vãn_bản thảo bài báo_v1.”
Lần này, trong phần ghi chú đầu trang, tôi viết:
“Không cần hỏi Hạ Văn nữa.”
“Chính mình cũng có thể xử lý.”
18
Nửa năm sau, bài báo của tôi được chấp nhận đăng.
Không phải tạp chí mà Tô Mạn từng gửi.
Mà là một tạp chí tốt hơn, hệ số ảnh hưởng cao hơn, quy trình phản biện nghiêm ngặt hơn.
Ngày nhận thông báo, tôi đang ở phòng nghiên cứu mới, vừa chạy xong một bộ kết quả.
Giáo sư mới của tôi đọc email, cười nói:
“Chúc mừng. Đây là khởi đầu rất tốt.”
Tôi nhìn tên mình trên thông báo nhận bài.
Tác giả thứ nhất: Lâm Vãn.
Tác giả duy nhất: Lâm Vãn.
Không ai chia sẻ.
Không ai lấy cắp.
Không ai đứng phía sau giả vờ ban ơn.
Chỉ có tôi.
Tôi gửi tin cho giáo sư Trần.
Thầy trả lời rất nhanh.
“Rất tốt. Tiếp tục.”
Lâm Dao thì trực tiếp gọi video.
Vừa bắt máy, cô ấy đã hét:
“A a a a! Bài báo chính chủ cuối cùng cũng đăng rồi! Tô Mạn mà thấy chắc tức chết!”
Tôi bật cười.
“Bà còn nhớ cô ta à?”
“Sao không nhớ? Cột mốc lịch sử trong đời bà mà.”
Tôi nghĩ một chút.
Rồi nói:
“Thật ra mình không còn ghét cô ta nhiều nữa.
”
Lâm Dao trợn mắt.
“Bà tu thành Phật rồi?”
“Không.”
Tôi nhìn bản thảo mới trên màn hình.
“Chỉ là mình bận đi về phía trước.”
“Không muốn quay đầu nhìn rác nữa.”
Lâm Dao im lặng một giây, rồi vỗ tay.
“Được! Câu này đáng ghi vào gia phả.”
Sau đó cô ấy hạ giọng, thần bí nói:
“Nhưng tôi vẫn phải báo cho bà một tin vui.”
“Gì?”
“Tô Mạn nghỉ học rồi.”
Tôi khựng lại.
Lâm Dao nói tiếp:
“Nghe nói hồ sơ vi phạm ảnh hưởng quá lớn, dự án mất, học bổng mất, giáo sư Phương cũng không bảo vệ nữa. Cô ta vốn định xin ra nước ngoài nhưng thư giới thiệu không ai chịu viết. Sau đó xin bảo lưu, rồi gần đây làm thủ tục nghỉ.”
Tôi im lặng.
Lâm Dao lại nói:
“Còn Hạ Văn, anh ta thi vào một viện nghiên cứu nhỏ nhưng bị hỏi về vụ việc cũ, cuối cùng không qua. Bây giờ nghe nói đi làm ở một công ty tư vấn, nhưng cũng không thuận lợi lắm.”
Tôi “ừ” một tiếng.
Không hỏi thêm.
Lâm Dao nhìn tôi qua màn hình.
“Bà thật sự không thấy sảng à?”
Tôi cười.
“Có.”
“Nhưng cảm giác sảng nhất không phải bọn họ thảm.”
“Mà là mình tốt hơn trước.”
Lâm Dao ngẩn ra.
Sau đó cười.
“Lâm Vãn, bà thật sự khác rồi.”
Tôi nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ.
“Ừ.”
Tôi cũng cảm thấy vậy.
Tôi từng là người luôn sợ mất.
Sợ mất tình yêu.
Sợ mất sự công nhận.
Sợ mất cơ hội.
Cho nên tôi nhịn rất nhiều chuyện.
Nhịn Hạ Văn nửa đêm chạy đi giúp Tô Mạn.
Nhịn anh ta trong mọi cuộc trò chuyện đều vô thức nhắc đến cô ta.
Nhịn cô ta mỉm cười gọi anh ta là “Văn” trước mặt tôi.
Tôi từng nghĩ chỉ cần mình đủ tốt, đủ hiểu chuyện, đủ cố gắng, một ngày nào đó anh ta sẽ nhìn thấy tôi.
Nhưng sau này tôi mới hiểu.
Người không nhìn thấy bạn, không phải vì bạn chưa đủ sáng.
Mà vì anh ta luôn quay mặt về phía người khác.
Vậy thì không cần đợi nữa.
Tự mình đi về phía mặt trời là được.
19
Một năm sau, tôi quay lại trường cũ tham dự hội thảo.
Lần này tôi không còn là sinh viên sắp bảo vệ nữa.
Tôi là báo cáo viên trẻ được mời.
Đề tài báo cáo vẫn liên quan đến tài chính xanh và chuyển đổi carbon thấp.
Khi tôi đứng trên bục, bên dưới có rất nhiều gương mặt quen thuộc.
Có đàn em.
Có bạn cùng khóa cũ.
Chaporia
Bình Luận (0)