Ngày khám.
Sớm hơn thời điểm ly hôn khoảng một tháng.
Tôi cau mày.
Mở tài liệu.
Nhưng chỉ đọc vài dòng.
Cả người đã cứng lại.
“Bệnh nhân nhiều lần có hành vi tự làm hại.”
“Có dấu hiệu trầm cảm nặng.”
“Từng để lại thư tuyệt mệnh.”
“Bệnh nhân khẳng định nếu bị ép rời khỏi Thẩm tiên sinh sẽ lựa chọn kết thúc sinh mạng.”
Tôi đọc đi đọc lại mấy dòng đó.
Cổ họng dần khô khốc.
Một cảm giác bất an chậm rãi dâng lên.
Tôi kéo xuống phía dưới.
Lần này.
Xuất hiện một bản ghi âm được chuyển thành văn bản.
Người nói là mẹ của Kiều Nhược Tuyết.
“Tôi chỉ có một đứa con gái.”
“Nếu nó xảy ra chuyện.”
“Tôi cũng không sống nổi.”
“Tôi cầu xin cậu.”
“Chỉ cần ở bên nó.”
“Cho dù là giả cũng được.”
Phía dưới.
Là câu trả lời của Thẩm Nghiễn Từ.
Ngắn ngủi.
Chỉ có bốn chữ.
“Tôi biết rồi.”
Tôi chết lặng.
Trong đầu vang lên tiếng ù ù.
Cho đến lúc này.
Tôi mới hiểu được một phần sự thật.
Không phải anh ngoại tình.
Không phải anh thay lòng.
Mà là có một người.
Đang dùng tính mạng để ép anh lựa chọn.
Nhưng ngay sau đó.
Một cơn tức giận khác lại dâng lên.
Dù vậy thì sao?
Dù có lý do.
Anh vẫn lựa chọn buông tay tôi.
Anh vẫn để tôi một mình đối mặt với tất cả.
Nước mắt bất giác trào ra.
Tôi vội vàng lau đi.
Đúng lúc ấy.
Một tài liệu cuối cùng hiện lên.
Tên file:
“Không gửi.”
Tôi ngẩn người.
Mở ra.
Đó là một lá thư.
Người viết:
Thẩm Nghiễn Từ.
Người nhận:
Lâm Vãn.
Ngày viết.
Là một tuần trước khi ly hôn.
Tôi nhìn từng dòng chữ.
Tim đập càng lúc càng nhanh.
“Vãn Vãn.”
“Khi em nhìn thấy những dòng này.”
“Có lẽ anh đã trở thành người em ghét nhất.”
“Anh từng nghĩ mình có thể bảo vệ em.”
“Nhưng cuối cùng phát hiện.”
“Người khiến em đau nhất lại là anh.”
“Anh không biết nên chọn thế nào.”
“Một bên là em.”
“Một bên là mạng người.”
“Nếu có thể.”
“Anh hy vọng người bị hận là anh.”
“Chứ không phải em.”
Nước mắt rơi xuống màn hình.
Tôi đọc tiếp.
Nhưng phần còn lại đã bị xóa.
Chỉ còn một dòng cuối cùng.
“Xin lỗi.”
“Anh yêu em.”
Tôi nhìn chằm chằm ba chữ đó.
Rất lâu.
Rất lâu.
Bỗng nhiên hiểu ra.
Vì sao tập tài liệu này từng bị niêm phong.
Bởi có những thứ.
Thẩm Nghiễn Từ chưa từng muốn tôi nhìn thấy.
Nhưng đúng lúc ấy.
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Khàn khàn.
Mệt mỏi.
Mang theo chút bất lực.
“Lẽ ra em không nên nhìn thấy nó.”
Tôi chậm rãi quay đầu.
Thẩm Nghiễn Từ đang đứng ở cửa.
Áo sơ mi màu đen.
Sắc mặt tái nhợt.
Ánh mắt lại đỏ đến đáng sợ.
Anh nhìn màn hình máy tính.
Rồi nhìn tôi.
Giống như người đã giữ bí mật quá lâu.
Cuối cùng cũng không thể giữ nổi nữa.
“Tôi muốn biết toàn bộ sự thật.”
Tôi nghe thấy chính giọng mình.
Run rẩy nhưng kiên quyết.
“Không được giấu tôi thêm lần nào nữa.”
Lần đầu tiên.
Thẩm Nghiễn Từ không né tránh ánh mắt tôi.
Anh đứng đó thật lâu.
Cuối cùng mới khàn giọng nói:
“Được.”
“Vậy chúng ta nói hết một lần.”
Nhưng đúng lúc ấy.
Điện thoại của anh đột nhiên vang lên.
Trên màn hình hiện rõ hai chữ.
Kiều Nhược Tuyết.
Sắc mặt Thẩm Nghiễn Từ lập tức thay đổi.
Mà trong lòng tôi.
Bỗng xuất hiện một dự cảm cực kỳ không lành.
Bởi người phụ nữ này.
Tuyệt đối sẽ không để sự thật dễ dàng được phơi bày.
Chương 8: Người Nói Dối
Điện thoại vẫn không ngừng rung lên.
Tên của Kiều Nhược Tuyết sáng lên trên màn hình.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Thẩm Nghiễn Từ nhìn chằm chằm cuộc gọi.
Cuối cùng vẫn nhấn từ chối.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh làm như vậy.
Bởi trong ký ức của tôi.
Chỉ cần là cuộc gọi của Kiều Nhược Tuyết.
Anh gần như luôn lập tức bắt máy.
Sáu năm trước.
Ngày sinh nhật tôi.
Anh bỏ lại bữa tối đã chuẩn bị sẵn chỉ vì một cuộc điện thoại từ cô ta.
Năm năm trước.
Mẹ tôi nhập viện lần thứ hai.
Anh cũng rời đi giữa chừng.
Bởi vì Kiều Nhược Tuyết nói cô ta không khỏe.
Những ký ức ấy.
Từng giống như những cái gai.
Đâm vào lòng tôi hết lần này đến lần khác.
Nhưng hôm nay.
Người đàn ông ấy lại trực tiếp tắt máy.
Anh nhìn tôi.
Khóe môi hơi trắng.
“Em muốn biết chuyện gì?”
Tôi siết chặt tập hồ sơ.
“Toàn bộ.”
“Không được bỏ sót.”
Thẩm Nghiễn Từ im lặng rất lâu.
Cuối cùng kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi.
Ánh đèn trong phòng lưu trữ hơi tối.
Làm sắc mặt anh càng thêm mệt mỏi.
Giống như một người đã gánh quá nhiều thứ trong nhiều năm.
“Kiều Nhược Tuyết là thanh mai trúc mã của anh.”
Anh mở đầu rất bình tĩnh.
“Từ nhỏ đến lớn.”
“Hai nhà thường xuyên qua lại.”
“Tám năm trước.”
“Cô ấy ra nước ngoài.”
“Anh và cô ấy đã kết thúc trước khi quen em.”
Tôi không lên tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)