Bởi những điều này tôi đều biết.

Anh tiếp tục.

“Năm đó cha anh gặp tai nạn.”

“Người cứu ông ấy là cha của Kiều Nhược Tuyết.”

“Ông ấy mất trong vụ tai nạn đó.”

Tôi ngẩng đầu.

Đây là lần đầu tiên nghe thấy chuyện này.

Ánh mắt Thẩm Nghiễn Từ trở nên tối đi.

“Cha anh luôn cảm thấy mắc nợ gia đình họ Kiều.”

“Cho nên nhiều năm qua.”

“Ông luôn cố gắng bù đắp.”

Tôi cười lạnh.

“Cho nên dùng cuộc hôn nhân của chúng ta để bù đắp?”

Bàn tay anh khựng lại.

Một lúc lâu sau mới đáp.

“Không.”

“Nếu chỉ là báo ân.”

“Anh sẽ không đồng ý.”

Tôi nhìn anh.

Đợi câu trả lời tiếp theo.

Nhưng lúc này.

Điện thoại lại vang lên.

Vẫn là Kiều Nhược Tuyết.

Lần này.

Thẩm Nghiễn Từ trực tiếp tắt nguồn.

Tôi thấy rõ.

Trong mắt anh hiện lên một tia mệt mỏi.

Giống như đã không muốn tiếp tục cuộc sống hiện tại nữa.

Anh hít sâu một hơi.

Sau đó tiếp tục.

“Nửa năm trước khi ly hôn.”

“Kiều Nhược Tuyết quay về.”

“Ngày đầu tiên trở lại.”

“Cô ấy đã tự sát.”

Tôi ngẩn người.

“Cái gì?”

“Uống thuốc ngủ.”

“May mắn được phát hiện kịp thời.”

Không khí trong phòng trở nên nặng nề.

Thẩm Nghiễn Từ lấy từ tập hồ sơ một bản sao khác.

Đẩy tới trước mặt tôi.

Đó là báo cáo cấp cứu.

Tên bệnh nhân.

Quả thật là Kiều Nhược Tuyết.

Ngày tháng.

Cũng hoàn toàn trùng khớp.

“Từ lúc đó.”

“Cô ấy bắt đầu điều trị tâm lý.”

“Tình trạng rất nghiêm trọng.”

Tôi nhìn tài liệu.

Bỗng nhớ tới câu nói trong hồ sơ.

“Nếu bị ép rời khỏi Thẩm tiên sinh sẽ lựa chọn kết thúc sinh mạng.”

Cổ họng tôi dần nghẹn lại.

“Cho nên anh chọn cô ta.”

Lần này.

Thẩm Nghiễn Từ không phủ nhận.

“Anh không thể nhìn người khác chết.”

Tôi bật cười.

Tiếng cười cay đắng đến chính mình cũng khó chịu.

“Vậy còn tôi?”

“Anh có từng nghĩ tôi sẽ thế nào không?”

Anh siết chặt bàn tay.

Khớp ngón tay trắng bệch.

“Từng nghĩ.”

“Ngày nào cũng nghĩ.”

“Nhưng anh không còn cách nào khác.”

Tôi đứng bật dậy.

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

“Không còn cách nào khác?”

“Cho nên anh để tôi tận mắt nhìn thấy hai người xuất hiện cùng nhau?”

“Cho nên anh để tất cả mọi người nghĩ tôi bỏ anh?”

“Cho nên anh im lặng suốt sáu năm?”

Lần đầu tiên.

Tôi thực sự nổi giận.

Những uất ức tích tụ suốt sáu năm đồng loạt bùng nổ.

“Mẹ tôi bệnh nặng.”

“Tôi một mình chạy khắp nơi vay tiền.”

“Tôi bị người khác chỉ trỏ.

“Tôi bị cả thành phố mắng là kẻ phụ bạc.”

“Còn anh thì sao?”

“Anh trở thành Tổng giám đốc Thẩm được người người kính trọng.”

“Tại sao người chịu tất cả lại là tôi?”

Mỗi câu nói ra.

Giọng tôi càng run hơn.

Cuối cùng.

Nước mắt vẫn không thể kìm lại.

Tôi ghét cảm giác này.

Ghét chính mình đến tận bây giờ vẫn còn đau.

Đối diện.

Thẩm Nghiễn Từ không phản bác lấy một câu.

Anh chỉ ngồi đó.

Đôi mắt đỏ ngầu.

Giống như người bị kết án.

Một lúc lâu sau.

Anh mới khàn giọng nói.

“Xin lỗi.”

Tôi bật cười.

“Xin lỗi?”

“Anh biết sáu năm này tôi sống thế nào không?”

Anh cúi đầu.

Không nói gì.

Mà đúng lúc ấy.

Cửa phòng lưu trữ đột nhiên bị đẩy mạnh.

Một người phụ nữ lao vào.

Sắc mặt tái nhợt.

Mắt đỏ hoe.

Là Kiều Nhược Tuyết.

Cô ta nhìn thấy tôi.

Lại nhìn tập hồ sơ trên bàn.

Trong nháy mắt.

Gương mặt hoàn toàn mất máu.

“Anh…”

Giọng cô ta run rẩy.

“Anh cho cô ấy xem rồi?”

Thẩm Nghiễn Từ đứng dậy.

Lần đầu tiên.

Ánh mắt nhìn cô ta lạnh lẽo đến vậy.

“Đủ rồi.”

Kiều Nhược Tuyết lắc đầu liên tục.

“Không.”

“Anh không thể làm vậy.”

“Cô ấy không được biết.”

Tôi nhìn phản ứng của cô ta.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên.

Nếu chỉ đơn thuần là chuyện tự sát.

Cô ta sẽ không hoảng loạn như thế.

Trừ khi.

Còn có điều gì khác.

Một điều mà cô ta sợ tôi biết hơn tất cả.

Quả nhiên.

Giây tiếp theo.

Kiều Nhược Tuyết bỗng lao tới.

Muốn giật tập hồ sơ trên bàn.

Nhưng Thẩm Nghiễn Từ đã nhanh hơn.

Anh giữ cổ tay cô ta lại.

Sắc mặt cực kỳ khó coi.

“Kiều Nhược Tuyết.”

“Đừng ép tôi.”

Cô ta nhìn anh.

Nước mắt trào ra.

“Anh thật sự muốn hủy hôn sao?”

Cả căn phòng bỗng im lặng.

Tôi sững người.

Hủy hôn?

Trong khi đó.

Thẩm Nghiễn Từ chỉ khẽ nhắm mắt.

Sau đó chậm rãi buông ra một câu.

Cũng là câu khiến sắc mặt Kiều Nhược Tuyết hoàn toàn sụp đổ.

“Đám cưới sẽ không diễn ra.”

“Từ đầu.”

“Nó vốn không nên tồn tại.”

Chương 9: Lá Bài Cuối Cùng

Cả căn phòng lưu trữ rơi vào im lặng.

Kiều Nhược Tuyết đứng chết lặng tại chỗ.

Gương mặt trắng bệch.

Như thể không dám tin những gì mình vừa nghe thấy.

“Anh nói gì?”

Giọng cô ta run lên.

Thẩm Nghiễn Từ nhìn cô.

Ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.

“Anh nói.”

“Đám cưới hủy bỏ.”

“Chúng ta kết thúc.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...