Kiều Nhược Tuyết lắc đầu.

Nước mắt lập tức rơi xuống.

“Không thể nào.”

“Anh không thể đối xử với em như vậy.”

“Em đã đợi anh sáu năm.”

Tôi đứng bên cạnh.

Lạnh lùng nhìn tất cả.

Nếu là trước đây.

Có lẽ tôi sẽ đau lòng.

Nhưng hiện tại.

Tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Bởi sáu năm này.

Người bị mắc kẹt trong quá khứ không chỉ có mình cô ta.

Mà còn có tôi.

Thẩm Nghiễn Từ không nói gì thêm.

Chỉ xoay người nhìn tôi.

“Anh sẽ xử lý mọi chuyện.”

Tôi bật cười.

“Đừng nói với tôi.”

“Nói với vị hôn thê của anh đi.”

Ánh mắt anh tối xuống.

Dường như muốn giải thích điều gì đó.

Nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Ngay lúc ấy.

Kiều Nhược Tuyết đột nhiên bật cười.

Tiếng cười vừa chói tai vừa tuyệt vọng.

“Xử lý?”

“Thẩm Nghiễn Từ.”

“Anh nghĩ bây giờ anh còn có quyền lựa chọn sao?”

Một cảm giác bất an lập tức xuất hiện.

Tôi nhìn cô ta.

Thấy trong mắt cô ta không còn sự dịu dàng thường ngày.

Chỉ còn điên cuồng.

Và oán hận.

“Anh cho rằng cô ấy biết được vài chuyện là mọi thứ sẽ kết thúc?”

“Cô ấy thật sự hiểu anh sao?”

Thẩm Nghiễn Từ nhíu mày.

“Đủ rồi.”

Nhưng Kiều Nhược Tuyết hoàn toàn không nghe.

Cô ta nhìn thẳng vào tôi.

Khóe môi cong lên.

“Chị biết không?”

“Người đáng thương nhất trong chuyện này không phải tôi.”

“Mà là chị.”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta.

“Ý cô là gì?”

Kiều Nhược Tuyết bật cười.

Sau đó từ trong túi xách lấy ra một chiếc USB.

Nhìn thấy thứ đó.

Sắc mặt Thẩm Nghiễn Từ lập tức thay đổi.

“Kiều Nhược Tuyết!”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh mất bình tĩnh đến vậy.

Nhưng đã quá muộn.

Cô ta trực tiếp cắm USB vào máy tính.

Một đoạn video hiện ra trên màn hình.

Ngày ghi hình.

Là sáu năm trước.

Khung cảnh bên trong là phòng bệnh.

Người nằm trên giường.

Chính là mẹ tôi.

Tôi chết lặng.

Bởi vì đây là đoạn video tôi chưa từng nhìn thấy.

Trong video.

Mẹ tôi gầy đến đáng sợ.

Sắc mặt tái nhợt.

Nhưng tinh thần vẫn rất tỉnh táo.

Đối diện bà.

Là Thẩm Nghiễn Từ.

Anh quỳ xuống.

Thật sự quỳ xuống.

Giống như những gì bác sĩ Trần từng kể.

Mẹ tôi nhìn anh rất lâu.

Sau đó mới lên tiếng.

“Nghiễn Từ.”

“Cậu ly hôn với con bé đi.”

Cả người tôi cứng đờ.

Máu trong người như đông lại.

Trong video.

Thẩm Nghiễn Từ ngẩng phắt đầu lên.

“Không thể.”

Giọng anh khàn đặc.

“Con không đồng ý.”

Mẹ tôi lại cười.

Nụ cười rất nhẹ.

“Nhưng cô đồng ý.”

“Con bé không biết.”

“Nhưng cô biết.”

“Cậu đang bị ép.”

“Tình trạng của cô cũng không chống đỡ được bao lâu nữa.”

“Nếu tiếp tục kéo dài.”

“Người đau khổ nhất sẽ là con bé.”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

Nước mắt bắt đầu mờ đi.

Không.

Không thể nào.

Mẹ không thể nói như vậy.

Mẹ luôn là người phản đối ly hôn nhất.

Vì sao…

Trong video.

Thẩm Nghiễn Từ đỏ mắt.

“Cô đừng nói nữa.”

Nhưng mẹ tôi vẫn tiếp tục.

“Nghiễn Từ.”

“Cô nhìn cậu lớn lên.”

“Cũng biết cậu yêu con bé.”

“Nhưng có những chuyện.”

“Không phải yêu là đủ.”

“Cậu tiếp tục ở lại.”

“Người bị hủy hoại sẽ là cả hai.”

Mỗi một câu.

Đều như dao cứa vào tim tôi.

Tôi chưa từng biết cuộc trò chuyện này tồn tại.

Cũng chưa từng biết.

Mẹ đã gặp riêng anh.

Video kết thúc bằng một câu cuối cùng.

“Lâm Vãn là con gái cô.”

“Cô hiểu nó.”

“Nó có thể hận cậu.”

“Nhưng cô không muốn nó áy náy cả đời.”

Màn hình tối đi.

Cả căn phòng yên lặng đến đáng sợ.

Tôi đứng bất động.

Không biết đã qua bao lâu.

Mới nghe thấy tiếng khóc của chính mình.

Rất khẽ.

Rất nghẹn.

Thì ra.

Người đẩy cuộc hôn nhân đó đến hồi kết.

Không chỉ có Kiều Nhược Tuyết.

Mà còn có mẹ tôi.

Người luôn muốn bảo vệ tôi.

Cho đến giây phút cuối cùng.

Kiều Nhược Tuyết lau nước mắt.

Khẽ cười.

“Chị thấy chưa?”

“Ngay cả mẹ chị cũng lựa chọn giống tôi.”

“Các người đều muốn buông tay.”

“Tại sao bây giờ lại trách tôi?”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.

Lần đầu tiên.

Tôi thấy rõ bộ mặt thật của người phụ nữ này.

Ích kỷ.

Cố chấp.

Và đầy toan tính.

Cô ta không hề cảm thấy có lỗi.

Thậm chí còn cho rằng bản thân là nạn nhân.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Tôi trách cô.”

Thẩm Nghiễn Từ bước tới.

Ánh mắt lạnh như băng.

“Tôi trách cô vì đã sửa hồ sơ.”

“Tôi trách cô vì tung tin đồn về Lâm Vãn.”

“Tôi trách cô vì dùng bệnh tình của mình để uy hiếp tất cả mọi người.”

Sắc mặt Kiều Nhược Tuyết lập tức thay đổi.

“Tôi không có.”

“Cô không có?”

Thẩm Nghiễn Từ cười lạnh.

Lần đầu tiên.

Tôi thấy nụ cười ấy đáng sợ đến vậy.

Anh lấy điện thoại ra.

Mở một đoạn ghi âm.

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Là Kiều Nhược Tuyết.

“Để mọi người nghĩ cô ta bỏ anh mới tốt.”

“Như vậy cô ta sẽ không quay lại nữa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...