Trong nháy mắt.

Máu trên mặt Kiều Nhược Tuyết hoàn toàn biến mất.

Cô ta lùi lại hai bước.

Ánh mắt tràn ngập hoảng loạn.

Còn tôi.

Cuối cùng cũng hiểu ra.

Tại sao suốt sáu năm qua.

Cả Giang Thành đều cho rằng tôi là người phụ bạc.

Hóa ra.

Mọi thứ chưa bao giờ là hiểu lầm.

Mà là một âm mưu được sắp đặt từ đầu.

Và giờ đây.

Lá bài cuối cùng của Kiều Nhược Tuyết.

Đã bị lật mở hoàn toàn.

Chương 10: Đám Cưới Bị Hủy

Sau khi đoạn ghi âm kết thúc.

Không khí trong phòng lưu trữ như đông cứng lại.

Kiều Nhược Tuyết đứng giữa căn phòng.

Gương mặt trắng bệch.

Bờ môi run rẩy.

Nhưng chỉ vài giây sau.

Cô ta lại bật cười.

Tiếng cười chói tai.

Mang theo sự tuyệt vọng đến méo mó.

“Đúng.”

“Là tôi nói đấy.”

“Tôi thì sao?”

“Tôi sai ở đâu?”

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

Lần đầu tiên cảm thấy xa lạ đến vậy.

Người luôn xuất hiện với vẻ dịu dàng.

Người luôn nói chuyện nhỏ nhẹ.

Hóa ra chưa từng vô hại như vẻ ngoài.

Kiều Nhược Tuyết nhìn thẳng vào Thẩm Nghiễn Từ.

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Anh có biết những năm này em sống thế nào không?”

“Anh biết em uống thuốc mỗi ngày không?”

“Anh biết em phải gặp bác sĩ tâm lý bao nhiêu lần không?”

“Anh biết em đã đợi anh bao lâu không?”

Thẩm Nghiễn Từ im lặng.

Ánh mắt không còn chút dao động nào.

“Anh biết.”

“Nhưng đó không phải lý do để em làm tổn thương người khác.”

Kiều Nhược Tuyết bật cười.

“Còn anh?”

“Anh không làm tổn thương cô ấy sao?”

“Tất cả các người đều đang đóng vai người tốt.”

“Chỉ có tôi là kẻ xấu.”

“Thật công bằng quá nhỉ.”

Nói xong.

Cô ta quay người bỏ chạy.

Cửa phòng bị đẩy mạnh.

Tiếng bước chân dần xa.

Không ai đuổi theo.

Bởi mọi chuyện đến nước này.

Đã không còn ý nghĩa nữa.

Tôi cúi đầu.

Nhìn đoạn video của mẹ.

Trái tim đau đến mức gần như tê dại.

Mẹ luôn như vậy.

Cho đến phút cuối cùng.

Vẫn đang bảo vệ tôi.

Thậm chí lựa chọn tự mình gánh lấy sự hiểu lầm.

Mà tôi.

Lại chưa từng biết.

Một chiếc khăn tay được đưa tới trước mặt.

Tôi ngẩng đầu.

Là Thẩm Nghiễn Từ.

Giống như rất nhiều năm trước.

Mỗi lần tôi khóc.

Người đầu tiên đưa khăn giấy cho tôi luôn là anh.

Nhưng lần này.

Tôi không nhận.

“Tôi muốn yên tĩnh một mình.”

Giọng tôi rất khẽ.

Anh nhìn tôi thật lâu.

Cuối cùng gật đầu.

“Được.”

“Anh ở ngoài.

Sau đó xoay người rời đi.

Ba ngày sau.

Tin tức hủy hôn lễ của Thẩm Nghiễn Từ và Kiều Nhược Tuyết lan khắp Giang Thành.

Các trang tin địa phương đồng loạt đưa tin.

Hiệp hội ẩm thực cũng chấn động.

Dù sao.

Thiệp cưới đã phát.

Khách mời đã mời.

Khách sạn đã đặt.

Bây giờ lại đột ngột hủy bỏ.

Không ai hiểu chuyện gì xảy ra.

Nhưng rất nhanh.

Một tin tức khác xuất hiện.

Kiều Nhược Tuyết chủ động từ chức Phó chủ tịch Hiệp hội Ẩm thực.

Toàn bộ mạng xã hội bắt đầu bùng nổ.

Mà lúc này.

Tôi vẫn ở trong quán mì.

Lặng lẽ sống cuộc sống của mình.

Như thể tất cả những chuyện kia không liên quan.

Buổi chiều.

Chu Mạn hớt hải chạy vào.

“Vãn Vãn!”

“Cậu mau xem.”

Cô ấy đưa điện thoại tới.

Trên màn hình là thông báo mới nhất.

Tổng giám đốc Thẩm tổ chức họp báo.

Thời gian.

Một tiếng nữa.

Tôi nhíu mày.

“Liên quan gì đến mình?”

Chu Mạn nhìn tôi.

Ánh mắt phức tạp.

“Nghe nói…”

“Anh ta định công khai chuyện năm đó.”

Tôi sững người.

Một giờ sau.

Hội trường khách sạn Vân Đỉnh chật kín phóng viên.

Lần đầu tiên sau nhiều năm.

Thẩm Nghiễn Từ chủ động xuất hiện trước truyền thông.

Anh mặc vest đen.

Sắc mặt hơi mệt mỏi.

Nhưng ánh mắt lại cực kỳ bình tĩnh.

Ngay khi bước lên sân khấu.

Một phóng viên lập tức hỏi:

“Thẩm tổng.”

“Nghe nói ngài hủy hôn ngay trước ngày cưới.”

“Có phải vì tình cũ hay không?”

Cả hội trường lập tức im lặng.

Tất cả mọi người đều đang chờ câu trả lời.

Thẩm Nghiễn Từ cầm micro.

Nhìn xuống phía dưới.

Sau đó nói một câu khiến toàn bộ hội trường chấn động.

“Không có người thứ ba.”

“Từ đầu đến cuối.”

“Người có lỗi là tôi.”

Các phóng viên lập tức xôn xao.

Anh tiếp tục.

“Suốt sáu năm qua.”

“Có một lời đồn.”

“Nói rằng vợ cũ của tôi vì tiền nên rời bỏ tôi.”

“Điều đó không đúng.”

Toàn bộ phòng họp bùng nổ.

Ngay cả tôi đang xem livestream trên điện thoại cũng khựng lại.

Thẩm Nghiễn Từ đứng dưới ánh đèn.

Từng câu từng chữ.

Rõ ràng đến cực điểm.

“Năm đó.”

“Là tôi lựa chọn ly hôn.”

“Là tôi không bảo vệ được cô ấy.”

“Là tôi để cô ấy một mình chịu đựng những lời đàm tiếu.”

“Nếu cần có người chịu trách nhiệm.”

“Người đó là tôi.”

Nước trong ly trà trước mặt tôi khẽ rung lên.

Bởi bàn tay tôi đang run.

Suốt sáu năm.

Anh chưa từng giải thích.

Mà hôm nay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...