Ả ta bỗng cười rú lên: “Bệ hạ, ngài tưởng ả ta sẽ thực sự tha thứ cho ngài sao? Không có đâu!”
“Ngài đích thân dâng ả ta lên giường người khác, ả ta cả đời này sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa!”
Mặt Tiêu Diễn trắng bệch gần như trong suốt. Ngài nín thinh hồi lâu. Cuối cùng chỉ buông hai chữ: “Phế hậu.”
Ngày chiếu chỉ phế hậu ban xuống, cả kinh thành xôn xao. Vụ án thuế muối Bùi gia được điều tra lại, tóm gọn hơn nửa đám tham quan Giang Nam. Chứng cứ năm xưa Tạ Hành Chu liều mạng moi ra cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng. Hắn được phong làm Đại Lý Tự Thiếu Khanh, kế thừa tước vị Tạ gia. Nhị phòng Tạ gia bị trục xuất khỏi gia phả.
Tạ lão phu nhân ôm bài vị của mẫu thân Tạ Hành Chu khóc ròng suốt một đêm. Tạ Hành Chu đứng trước cửa từ đường, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
Ta bước lại gần chàng: “Chàng cuối cùng cũng đòi lại được rồi.”
Chàng nhìn bài vị, thấp giọng nói: “Vẫn chưa đủ.”
“Chàng còn muốn gì nữa?”
Chàng nghiêng đầu nhìn ta: “Muốn phu nhân thật tâm ở lại.”
Tim ta đập rộn lên một nhịp. “Thẩm Minh Thù, những ngày tỉnh lại vừa qua, ngày nào ta cũng sợ nàng sẽ hối hận.”
Ta hỏi lại: “Sợ ta vào cung?”
Chàng gật đầu: “Sợ nàng nhất thời mềm lòng, lại luyến tiếc tình cũ. Càng sợ chỉ cần ngài ấy đỏ mắt, nàng sẽ không cần ta nữa.”
Ta nhìn chàng: “Tạ Hành Chu, chàng diễn giỏi lắm mà.”
Chàng rũ mắt xuống: “Ở trước mặt nàng, ta diễn không nổi.”
Ta bỗng bật cười: “Vậy chàng nghe cho kỹ đây, ta sẽ không vào cung.”
Chàng ngước mắt lên. Ta dõng dạc từng chữ: “Ta cũng sẽ không bao giờ làm Tiểu Lê nữa.”
“Ta là Thẩm Minh Thù. Là thê tử của chàng.”
Tạ Hành Chu sững sờ trong giây lát. Rồi giang tay, siết chặt ta vào lòng. Chàng ôm rất chặt, như thể vừa với được chiếc cọc cứu mạng.
Chương 13
Từ ngày ta và Tạ Hành Chu hồi phủ, bệnh tình của chàng một ngày một chuyển biến tốt. Tần độc y nói, nhờ gốc rễ tốt nên chỉ cần tịnh dưỡng nửa năm là chàng sẽ y như người thường.
Tạ Hành Chu thì cứ cậy mình mới ốm dậy, ngày càng biết cách làm nũng. Đi hai bước đã ho sặc sụa. Uống thuốc phải đợi ta dỗ. Đêm đi ngủ còn bắt ta nắm chặt tay. Ta vừa rút ra, chàng đã mở mắt: “Phu nhân lại muốn bỏ đi sao?”
Ta thở dài bất lực: “Ta chỉ tê tay thôi.”
Chàng ngoan ngoãn buông tay, rồi tự đưa cánh tay mình ra trước mặt: “Vậy gối đầu lên đây đi.”
Ta lườm chàng: “Tạ Hành Chu, trước kia đi điều tra phá án chàng cũng mặt dày thế này sao?”
Chàng ra chiều đăm chiêu suy nghĩ: “Trước kia thì không cần.”
“Giờ thì cần rồi?”
“Ừ, theo đuổi phu nhân là việc hệ trọng.”
Ta bị chàng chọc cho dở khóc dở cười. Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua. Có điều phần thưởng trong cung cứ dồn dập gửi tới. Hôm nay trâm cài đầu, ngày mai gấm Thục, ngày kia lại mang tới một gốc lê Giang Nam.
Tạ Hành Chu nhìn rặng lê trước viện, sa sầm mặt mũi suốt cả ngày.
Ta hỏi chàng: “Không thích à?”
Chàng cười khẩy: “Thích. Mai chặt làm củi, mùa đông chẻ ra đốt lò.”
Ta không nhịn nổi bật cười thành tiếng. Thấy ta cười, mặt chàng mới giãn ra đôi chút. Nhưng cứ hễ đêm buông, chàng lại ôm riết lấy ta, giọng mũi uất ức: “Hắn ta vẫn còn tơ tưởng đến nàng.”
Ta vuốt ve lưng chàng: “Tơ tưởng cũng có ích gì đâu.”
“Nhỡ ngài ấy cưỡng ép thì sao?”
Ta trầm ngâm chốc lát. Cơ thể Tạ Hành Chu khẽ cứng đờ. Ta khẽ đáp: “Tiêu Nghiễn sẽ không làm thế.”
Chàng từng sai lầm. Nhưng ta biết, chàng sẽ không làm hôn quân.
Tạ Hành Chu im lặng hồi lâu. Ta ngẩng lên nhìn chàng. Mắt chàng ngấn chút sương, nhưng không hề phát tác. “Ta biết nàng hiểu rõ ngài ấy.”
Chaporia
Bình Luận (0)