Cô Cô Trong Cung/Chương 4C. 4
20px

Ta tháo cây trâm cài tóc do Hoàng hậu ban thưởng trên đầu xuống.

Tự tay cài lên búi tóc của nàng.

Sự chú ý của nàng lập tức bị cây trâm thu hút.

Hai tỷ muội bắt đầu trò chuyện câu được câu mất.

Nhân cơ hội ấy.

Ta thuận miệng nói tới chuyện mình sắp thành thân.

Cũng kể tỉ mỉ từng chuyện vị thị vệ kia lấy lòng ta.

Ngay cả ta cũng không hiểu vì sao mình lại đột nhiên kể chuyện này cho nàng nghe.

Hơn nữa còn mang theo một cảm giác mong đợi kỳ lạ.

Chỉ thấy muội muội mở to hai mắt:

“A tỷ muốn gả chồng?”

“Vì sao tỷ phải gả chồng?”

“Bây giờ sống như vậy không sung sướng sao?”

“Huống chi chỉ chút ân huệ nhỏ bé đó, đáng giá sao?”

Ta đáp:

“Nhưng nữ tử cuối cùng vẫn phải xuất giá.”

“Ngay cả Thái hậu và Hoàng hậu cũng nghĩ như vậy.”

Các cung nữ và nữ quan trong cung cũng đều mong chờ.

Mong đến năm hai mươi lăm tuổi được xuất cung.

Có thể gặp được một lương nhân như ý.

Bọn họ ảnh hưởng tới ta.

Cho nên…

Ta không nhịn được mà dao động.

Nhưng muội muội lại rất không tán thành:

“Đời người trên thế gian này, làm gì có lựa chọn nào là bắt buộc?”

“Chỉ có con đường nào bản thân thích hơn mà thôi.”

Nàng vuốt ve cây trâm cài tóc ta vừa tặng, cười tươi như hoa:

“Chủ yếu là vì muội giống mẫu thân ruột của mình, sinh ra đã xinh đẹp, lại còn rất giỏi đối phó với nam nhân.”

“Muội đi con đường này, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn.”

“Nếu muội cũng khéo tay khéo chân như a tỷ, thì muội cũng muốn vào cung thử tranh một phen.”

“A tỷ có biết không, chỉ riêng cây trâm xuất phát từ hoàng cung này thôi…”

“Đối với nhà họ Quý đã là vinh dự lớn lao nhất rồi.”

Ta im lặng không nói.

Muội muội nhìn ta thật lâu.

Cuối cùng vẫn thở dài một tiếng:

“A tỷ tới tìm muội… chắc là trong lòng vẫn chưa quyết định được đúng không?”

“Nếu không thì a tỷ thử tới nhà vị thị vệ đó một chuyến đi?”

Cái gì?

Ta ngẩn người.

Ta tới phủ hắn làm gì?

Muội muội giơ tay gõ mạnh lên trán ta một cái:

“Đánh bọn họ trở tay không kịp chứ sao!”

“Xem nhà hắn sống xa hoa hay giản dị.”

“Mẫu thân hắn dễ ở chung hay là loại cười ngoài mặt, dao giấu trong lòng.”

“Có phải người quá coi trọng quy củ đến mức cổ hủ hay không.”

Muội muội nói với ta rất nhiều, rất nhiều điều.

Nghe đến mức đầu óc ta quay cuồng.

Tóm lại.

Theo lời nàng.

Nam nhân chẳng có ai là thứ tốt đẹp cả.

Nếu ta đi.

Thì phải chuẩn bị tâm lý trước.

Rằng mình sẽ thất vọng.

Sau đó xem thử bản thân có chấp nhận được hay không.

Có còn muốn gả cho hắn nữa hay không.

Nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của muội muội.

Dường như nàng còn biết chuyện gì đó.

Mà chưa nói cho ta biết.

________________________________________

05

Nhưng vốn dĩ…

Ta cũng đang nhớ tới vị thị vệ ấy.

Nghe nói trong nhà hắn xảy ra chút chuyện.

Đã xin nghỉ nhiều ngày liền.

Bây giờ tới thăm hắn.

Chắc hắn sẽ rất vui mừng nhỉ?

Thế nhưng.

Khi tới trước cửa phủ hắn.

Ta lại nhìn thấy hắn đang đỡ một nữ nhân bụng mang dạ chửa bước vào bên trong.

Ta nghe đám gia đinh giữ cửa nhỏ giọng bàn tán.

Hình như bên trong còn có nội tình gì đó.

Ta sai người đi dò hỏi.

Có lẽ nhà hắn vốn cũng không định che giấu.

Chỉ mất vài câu hỏi thăm.

Mọi chuyện đã được moi ra sạch sẽ.

Người phụ nữ mang thai kia.

Là thông phòng của vị thị vệ ấy.

Hắn cực kỳ sủng ái nàng ta.

Thậm chí chính thê còn chưa cưới vào cửa.

Đã cho phép nàng ta sinh con trước.

Nghe nói vì chuyện này.

Mẫu thân hắn tức giận vô cùng.

Nhưng lại bị hắn khuyên nhủ:

“Người trong lòng của con rất tốt.”

“Chỉ là dung mạo có phần bình thường một chút.”

“Nhưng ngoài dung mạo ra, mọi thứ khác đều vô cùng xuất sắc, lại có lòng bao dung.”

“Mẫu thân, con nhất định sẽ cưới nàng ấy về cửa.”

“Để nàng ấy hiếu kính người thật tốt…”

Hắn chọn ta.

Là vì hắn cảm thấy ta đủ tư cách làm chủ mẫu.

Hắn công nhận phẩm hạnh và năng lực của ta.

Cũng có thiện cảm với ta.

Nhưng đồng thời.

Hắn cũng cảm thấy đáng tiếc cho chính mình.

Rằng hắn chỉ có thể cưới một nữ nhân dung mạo tầm thường như ta.

Cho nên mới nóng lòng làm lớn bụng thông phòng.

Dù sao nam nhân tam thê tứ thiếp cũng là chuyện thường tình.

Những thứ không có được từ ta.

Hắn chỉ cần nạp thiếp là được.

Ta khẽ thở dài một hơi.

Thảo nào khi ấy muội muội nói năng ngập ngừng như vậy.

Nàng sống bên ngoài cung.

Lại thường xuyên qua lại với các quý phu nhân.

Nhà vị thị vệ này căn bản chẳng hề che giấu chuyện có thông phòng.

Nàng nhất định đã biết từ lâu.

Chỉ là không nỡ nói cho ta nghe mà thôi.

Suy cho cùng…

Vị thị vệ ấy thật sự là người xấu sao?

Cũng không hẳn.

Hắn chỉ giống như vô số nam nhân bình thường khác.

Cưới vợ thì cưới người hiền.

Nạp thiếp thì nạp người đẹp.

Cho chính thê thể diện, tôn trọng và che chở.

Cho nữ nhân có dung mạo xinh đẹp tình cảm, tiền bạc và con cái.

Nếu ta gả cho hắn.

Ta sẽ có được cuộc sống mà mẫu thân từng vạch sẵn cho ta.

Vinh hoa phú quý.

Thể diện do phu quân ban cho.

Quyền quản gia.

Con cháu đầy đàn.

Chờ tới lúc tuổi già.

Ta sẽ trở thành lão phu nhân tôn quý, vững vàng ngồi trên vị trí cao nhất trong gia tộc.

Ta không ngừng tự nhủ với bản thân.

Rằng mình nên nhẫn nhịn.

Rằng mình nên chấp nhận điều đó.

Nhưng rồi ta đưa tay chạm vào chiếc hòm nhỏ bên cạnh.

Bên trong chứa đầy những bảo vật giá trị liên thành.

Đều là phần thưởng của Thái hậu, Hoàng hậu và Minh Châu công chúa ban cho ta.

Cũng không ít món là do những quý nhân muốn tiến thân cố ý tặng.

Rõ ràng ta tự mình cũng có thể kiếm được nhiều như vậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...