Cô Cô Trong Cung/Chương 5C. 5
20px

Có được thể diện lớn đến vậy.

Vậy cớ gì ta còn phải đi hầu hạ phu quân, bà bà, thiếp thất cùng đám thứ tử thứ nữ kia?

Biết đâu còn phải lấy tiền của mình bù ngược vào cho bọn họ.

Ta ổn định lại tâm trạng.

Sau đó bảo người đưa mình về nhà.

Mẫu thân đã đứng đợi từ sớm ngoài cổng.

Vừa thấy ta trở về.

Người lập tức nở nụ cười.

Nắm lấy tay ta đi vào trong phủ.

Miệng không ngừng nói chuyện.

Người nói mình đang dần gom lại các sản nghiệp trong tay.

Chẳng bao lâu nữa sẽ chuẩn bị cho ta thêm một phần của hồi môn thật hậu hĩnh.

Người còn nói tẩu tẩu rất không vui.

Nhưng đã bị người mắng cho một trận.

“Bây giờ con ở trong cung có thể diện như vậy, sau này lại gả vào hầu phủ.”

“Sau này cũng có lợi cho nhà mẹ đẻ.”

“Con đàn bà ngu xuẩn thiển cận ấy, sớm biết thế năm xưa ta đã không đồng ý cưới nó vào cửa.”

“Con cứ yên tâm, chỉ cần có mẫu thân ở đây, nó đừng hòng…”

Ta đột nhiên lên tiếng:

“Mẫu thân, con không muốn gả vào nhà họ Mạnh nữa.”

Nhà họ Mạnh.

Chính là họ của vị thị vệ kia.

Mẫu thân khựng lại.

Nhưng sắc mặt không thay đổi.

Mãi đến khi vào trong viện.

Người mới kéo mạnh ta vào phòng.

Cho lui toàn bộ hạ nhân.

Rồi căng thẳng hỏi:

“Đang yên đang lành, sao lại không muốn gả nữa?”

“Mẫu thân đã tìm hiểu kỹ rồi.”

“Chủ tử trong phủ họ Mạnh không nhiều, chuyện cũng không nhiều.”

“Lão thái quân bên trên lại nổi tiếng hiền lành dễ gần, con gả qua đó sẽ không phải lo bị làm khó.”

Người không ngừng khuyên giải.

Ta nói:

“Nhưng Mạnh Hòa đã có thông phòng rồi.”

“Bụng cũng lớn lắm rồi.”

Mẫu thân im lặng.

Nhìn phản ứng ấy.

Dường như người chẳng hề bất ngờ.

Tim ta chợt trầm xuống.

Quả nhiên.

Mẫu thân cũng biết chuyện này.

Trong lòng ta không nhịn được mà lo sợ.

Sợ người sẽ khuyên ta.

Khuyên rằng nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường.

Chỉ cần không nhảy lên đầu chính thê.

Cho dù sinh được con trai thì cũng chỉ là thứ tử mà thôi.

Thế nên ta nói:

“Mẫu thân, con… con không chấp nhận!”

Ta không chấp nhận.

Mang tất cả tài năng và bản lĩnh của mình chôn vùi trong thâm trạch.

Làm lao lực miễn phí cho người khác.

Dùng mồ hôi và tâm huyết của mình.

Để nhà họ Mạnh sống ngày một tốt hơn.

Ta không muốn.

Cho nên ta hỏi mẫu thân:

“Nếu vòng đi vòng lại…”

“Con vẫn phải vào hậu trạch chịu khổ.”

“Vẫn phải hầu hạ thiếp thất và đám thứ tử thứ nữ.”

“Vậy thì mẫu thân, năm đó người kéo con xuống khỏi kiệu hoa làm gì?”

Mẫu thân ngẩn người.

Ngay sau đó.

Người nghiến răng.

Sắc mặt xanh mét.

“Vậy thì không gả nữa!”

“Con gái ta thông minh xuất chúng như thế.”

“Thái hậu, Hoàng hậu, Công chúa, thậm chí ngay cả bệ hạ cũng nhiều lần khen ngợi con.”

“E là con còn chưa biết.”

“Trong khoảng thời gian này, người tới cửa cầu thân nhiều đến đếm không xuể.

“Quốc công phủ có.”

“Thân vương phủ cũng có.”

“Chỉ là mẫu thân thấy Mạnh Hòa tuổi tác phù hợp nhất, điều kiện cá nhân tốt nhất.”

“Quan trọng hơn là hắn có tình nghĩa với con.”

“Cho nên mẫu thân mới từ chối những nhà khác…”

“Không sao.”

“Con cứ chuyên tâm làm việc.”

“Sau này còn rất nhiều nhân duyên tốt đang chờ con!”

Ta lắc đầu.

“Mẫu thân.”

“Con muốn cả đời không thành thân.”

06

Ta biết rõ dung mạo mình chỉ bình thường.

Chính vì bình thường.

Nên rất khó khiến nam nhân vừa gặp đã yêu.

Cho dù lâu ngày sinh tình.

Cho dù những nam nhân ấy nhìn thấy những điểm tốt của ta.

Thì đã sao chứ?

Trên đời này.

Luôn có những nữ tử xinh đẹp hơn ta.

Tài hoa hơn ta.

Nếu phải tranh giành với bọn họ.

Nếu phải ngày ngày nơm nớp lo sợ về lòng trung thành của một nam nhân.

Vậy thì ta thà không cần tất cả!

“Con nghĩ kỹ rồi.”

“Cả đời này con sẽ không thành thân nữa.”

“Con sẽ chuyên tâm hầu hạ Thái hậu.”

“Sau này còn có Hoàng hậu, Công chúa…”

“Cho dù một ngày nào đó con thất sủng trước mặt các vị ấy, con vẫn có tay nghề của mình.”

Kiểu trang điểm ta tạo ra có thể giúp phi tần trong cung giành được thánh sủng.

Cách phối y phục của ta rất nhanh sẽ trở thành xu hướng trong cung.

Những cuốn thoại bản do ta viết được truyền tay khắp hậu cung.

Muốn có cũng chưa chắc mua được.

Ta rất tốt.

Vậy thì vì sao phải dựa dẫm vào nam nhân?

Mẫu thân bật cười.

Cười đến mức nước mắt cũng chảy ra.

“Được, được, được!”

“Con gái ta nên như vậy mới phải!”

Mẫu thân ôm lấy ta.

Nước mắt giàn giụa.

Người nói.

Ngay từ ngày đưa ta vào cung.

Người đã quyết định để ta cả đời không xuất giá.

Người biết năng lực và bản lĩnh của ta.

Cho dù vào cung.

Ta nhất định cũng có thể tự giành cho mình một chỗ đứng.

Nam nhân không đáng tin.

Vậy thì dựa vào bản lĩnh.

Nhưng sau đó.

Thấy có quá nhiều thanh niên tài giỏi tới cửa cầu thân.

Người lại muốn ta thành thân.

Đi một con đường mà mọi người đều đi.

Ổn thỏa nhất.

Cũng hạnh phúc nhất.

Với tính tình ôn hòa của ta.

Người nghĩ có lẽ ta cũng muốn sống như vậy.

Không ngờ.

Hiện giờ ta lại có vài phần chí khí.

Có được sự ủng hộ của mẫu thân.

Lòng ta càng thêm vững vàng.

Trở lại cung.

Ta lần lượt nói chuyện này với Thái hậu, Hoàng hậu và Minh Châu công chúa.

Ta không nói cho các vị ấy biết.

Rằng Mạnh Hòa đã có thông phòng.

Cũng sắp có con của riêng mình.

Ta chỉ nói.

Sau khi tận mắt chứng kiến sự vất vả của mẫu thân.

Ta cảm thấy nếu phải bận bịu quản lý gia sự trong phủ.

Thì sẽ làm mất đi “linh khí” của mình.

Ta sợ bản thân sẽ không còn viết được những thoại bản hay như trước.

Cũng không còn tạo ra được những kiểu trang điểm đẹp như trước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...