“Chẳng có chút bản lĩnh nào.”
“Đâu được như cô cô.”
“Liên tiếp hầu hạ ba vị chủ tử mà vẫn thần thái sáng láng như vậy.”
Trong lời nói của bà ta.
Đầy vẻ coi thường.
Dường như vị thê tử của Mạnh Hòa chỉ là một kẻ bệnh tật quanh năm.
Nhưng rõ ràng.
Nàng ấy là con gái nhà võ tướng.
Thân thể từ trước tới nay luôn rất khỏe mạnh.
Nàng ấy sẽ sinh bệnh.
…là bởi vì những năm qua đã phải dùng cả tuổi trẻ, sức lực và tâm huyết của mình để chống đỡ cho cả một gia đình.
Nàng ấy sinh bệnh.
Là bởi vì từ ngày xuất giá cho tới lúc qua đời.
Ngày nào nàng ấy cũng phải hầu hạ bà bà.
Là bởi vì.
Dù đã vất vả đến vậy.
Nàng ấy vẫn phải quản lý tốt toàn bộ gia đình.
Là bởi vì.
Không có con trai thì không có chỗ dựa.
Nàng ấy vẫn phải sinh con nối dõi.
Càng là bởi vì.
Cho dù đã sở hữu dung mạo hạng nhất.
Mạnh Hòa vẫn có biết bao nhiêu thiếp thất khiến nàng ấy phải phiền lòng.
Kết tóc thành thân mấy chục năm.
Chỉ e những ngày được nghỉ ngơi của nàng ấy.
Ngoài vài tháng ở cữ sau khi sinh con.
Thì chẳng còn bao nhiêu nữa.
Nàng ấy bị mài mòn từng chút một.
Giống như ngọn đèn bị rút cạn dầu.
Cuối cùng bị sống sờ sờ mà hao mòn đến chết.
Ta cứ lặng lẽ nghe như vậy.
Cho tới khi Mạnh Thái phi lại một lần nữa nhắc tới “tình ý” của Mạnh Hòa dành cho ta.
Ta không nhịn được mà hỏi:
“Rốt cuộc hắn có tình ý gì với ta?”
“Chẳng qua là thấy ta hầu hạ Thái hậu rất tốt, nên nghĩ rằng ta nhất định cũng có thể hầu hạ tốt Mạnh lão phu nhân.”
“Thấy ta khuyên Hoàng hậu đối xử tử tế với các phi tần, nên cho rằng sau này ta cũng sẽ đối xử tử tế với thiếp thất.”
“Hắn chỉ cảm thấy ta có thể làm một hiền thê.”
“Có thể thay hắn ổn định hậu trạch mà thôi.”
“Ta có nhiều điểm tốt như vậy để cho hắn.”
“Vậy hắn có thể cho ta điều gì?”
“Thân phận và địa vị sao?”
“Hiện giờ cùng lắm hắn cũng chỉ là tứ phẩm đới đao thị vệ.”
“Phẩm cấp còn thấp hơn ta.”
“Nhà họ Mạnh gia tài bạc triệu…”
“Nhưng trong số đó, có bao nhiêu lượng bạc thực sự là để cho ta tiêu dùng?”
“Dung mạo tuấn tú, thân thể cường tráng sao…”
“Bao nhiêu nữ nhân thay phiên nhau như vậy.”
“Một tháng hắn còn vào phòng ta được mấy lần?”
Mạnh Thái phi còn muốn nói gì đó.
Nhưng ta đã hành lễ.
Sau đó xoay người rời đi.
Phía sau dường như truyền tới tiếng chửi mắng của bà ta.
Mắng người bị mắng.
Là Mạnh Hòa.
Mắng hắn bị mỡ heo che mắt.
Mắng hắn đang yên đang lành.
Nạp thông phòng làm gì.
Sinh thứ tử làm gì.
Tự dưng lại đắc tội với ta.
Nếu ta trở thành Mạnh phu nhân.
Thì cũng có thể nói vài câu trước mặt bệ hạ.
Tranh cho con trai bà ta một vùng đất phong tốt hơn.
________________________________________
08
Con trai của Mạnh Thái phi cuối cùng vẫn bị phong tới một vùng đất xa xôi hẻo lánh.
Mạnh Thái phi không muốn tới đó chịu khổ.
Cho nên không xuất cung.
Ngược lại còn nghĩ đủ mọi cách tác hợp cho ta và Mạnh Hòa.
Bà ta luôn cho rằng.
Chỉ cần lấy lòng được ta.
Con trai bà ta sẽ có cơ hội đổi sang một vùng đất phong tốt hơn.
Bà ta cũng có thể xuất cung hưởng phúc.
Mạnh Hòa càng tiếp tục sử dụng những “chiêu trò” năm xưa.
Tặng quà.
Nói lời ngon tiếng ngọt.
Chỉ là có lẽ tuổi tác đã lớn.
Lại thân ở địa vị cao.
Nên hắn không còn vẻ dịu dàng cẩn thận như trước.
Trong mắt luôn vô thức hiện lên sự ghét bỏ.
Dù sao.
Bây giờ ta cũng đã ngoài ba mươi tuổi.
Sắc đẹp không còn như xưa.
Ta cũng lười quan tâm tới những toan tính của Mạnh Thái phi và Mạnh Hòa.
Một ngày nọ.
Ta xin được hồi hương dưỡng lão.
Thực ra.
Chỉ là dọn ra khỏi hoàng cung.
Tới ở trong tòa phủ đệ do bệ hạ ban thưởng cho ta.
Ta còn đón mẫu thân tới phủ mình an hưởng tuổi già.
Đỡ phải ngày ngày ở nhà chịu sắc mặt của huynh trưởng và tẩu tẩu.
Phủ công chúa của Minh Châu công chúa ở ngay cạnh phủ ta.
Hai nhà sát vách nhau.
Mỗi khi nhớ ta.
Nàng lại ghé đầu qua tường gọi một tiếng.
Lâu dần.
Hai nhà còn trực tiếp mở một cánh cửa trên tường viện.
Qua lại tự do.
Muội muội cũng lớn tuổi rồi.
Dứt khoát chuyển tới ở cùng ta.
Cùng nhau hưởng phúc.
Cuộc sống thanh nhàn tự tại kéo dài quá lâu.
Ta lại bắt đầu thấy có chút nhàm chán.
Thế là.
Ta mở một hiệu sách.
Chuyên in những thoại bản do chính tay mình viết.
Hơn nữa.
Chỉ viết những câu chuyện mà bản thân muốn viết.
Mặc kệ người khác có thích đọc hay không.
Dù sao ta viết rất thoải mái.
Cho dù bị người đời mắng chửi khắp nơi.
Ta vẫn thấy vô cùng vui vẻ.
Ngày tháng cứ thế.
Trôi qua hết ngày này đến ngày khác.
Sau khi phò mã của Minh Châu công chúa bất hạnh qua đời.
Minh Châu công chúa bắt đầu nuôi dưỡng nam sủng.
Nàng còn hào phóng chia cho ta và muội muội vài người.
Ta cũng chẳng thấy áp lực gì.
Nhận hết về hưởng thụ.
Đương nhiên.
Ta không phải người keo kiệt.
Tiền bạc cho rất rộng rãi.
Chỉ cần hầu hạ tốt.
Ruộng đất, nhà cửa.
Ta đều có thể ban thưởng.
Nhưng cho dù bọn họ hầu hạ tốt đến đâu.
Thông thường qua tuổi hai mươi lăm.
Ta cũng bắt đầu chê bọn họ già nua, xuống sắc.
Lại cho một khoản bạc.
Rồi cho xuất phủ.
Các huynh trưởng trong nhà có không ít lời dị nghị.
Cảm thấy ta tiêu tiền quá phung phí.
Ta chỉ thấy buồn cười.
Ta đã sống đến ngần này tuổi rồi.
Không tự mình tiêu cho sảng khoái.
Chẳng lẽ mang theo xuống quan tài?
Hay để đám cháu trai cháu gái ngày ngày ngóng trông số tiền ấy?
Nằm mơ đi.
Trước khi chết.
Ta nhất định sẽ tiêu sạch toàn bộ số tiền do chính tay mình vất vả kiếm được.
Chaporia
Bình Luận (0)