20px

Trái ngược với tôi.

Nhà họ Lâm đang chìm trong địa ngục.

Công ty của Lâm Kiến Nghiệp bị đào bới sạch sẽ.

Dân mạng kéo tới trang chủ mắng chửi.

Khách hàng hủy hợp đồng.

Đối tác yêu cầu giải trình.

Ngay cả nhân viên trong công ty cũng bắt đầu bất mãn.

Tất cả giống như hiệu ứng domino.

Một quân cờ đổ xuống.

Kéo theo cả tòa tháp sụp đổ.

Buổi chiều hôm đó.

Chu Chính Quốc mang tới một tập tài liệu.

“Tình hình không tốt với bọn họ.”

“Tập đoàn đã mất hơn ba mươi phần trăm giá trị thị trường.”

Tôi bình thản lật tài liệu.

“Thế thôi à?”

Ông nhìn tôi.

Rồi bật cười.

“Tiểu thư quả nhiên giống chủ tịch.”

“Còn có thứ thú vị hơn.”

Nói rồi.

Ông đưa cho tôi một tờ giấy.

Tôi cúi xuống nhìn.

Kết quả xét nghiệm ADN.

Người được xét nghiệm:

Lâm Kiến Nghiệp.

Thai nhi của Tô Mẫn.

Ánh mắt tôi dừng lại ở dòng cuối cùng.

【Không tồn tại quan hệ huyết thống sinh học.】

Tôi khựng lại.

Sau đó bật cười.

Cười rất lâu.

Mười ngày bị nhốt dưới tầng hầm.

Mười ngày nghe hắn khoe khoang về đứa con trai mang phúc khí.

Mười ngày nhìn mẹ chồng nâng niu cái bụng của Tô Mẫn như báu vật.

Kết quả.

Không phải con hắn.

Đúng là báo ứng.

Chu Chính Quốc chậm rãi nói:

“Lúc điều tra hồ sơ y tế của Tô Mẫn, chúng tôi phát hiện thời gian mang thai có điểm bất thường.”

“Sau đó tiến hành xác minh.”

“Kết quả thế này.”

Tôi khép tập tài liệu lại.

Ánh mắt lạnh xuống.

“Gửi cho hắn.”

Chu Chính Quốc hơi bất ngờ.

“Bây giờ sao?”

“Đúng.”

“Gửi ngay.”

“Nếu không để hắn phát điên thì trò vui còn gì hấp dẫn nữa?”

Tối hôm đó.

Lâm Kiến Nghiệp nhận được phong bì.

Ban đầu.

Hắn còn tưởng là thư luật sư.

Cho đến khi mở ra.

Nhìn thấy kết quả ADN.

Cả người hắn lập tức cứng đờ.

“Không thể nào…”

“Tuyệt đối không thể nào!”

Tô Mẫn đang ăn trái cây bên cạnh.

“Có chuyện gì vậy?”

Lâm Kiến Nghiệp đột ngột ngẩng đầu.

Đôi mắt đỏ ngầu.

“Cái thai này.”

“Là của ai?”

Tô Mẫn sững người.

Nụ cười trên mặt lập tức cứng lại.

“Anh đang nói gì thế?”

Lâm Kiến Nghiệp ném mạnh tập giấy vào mặt cô ta.

“Con mẹ nó tôi hỏi cô!”

“Đứa bé là của ai?”

Từng tờ giấy rơi đầy đất.

Tô Mẫn cúi đầu nhìn.

Máu trên mặt lập tức rút sạch.

Bầu không khí trở nên đáng sợ.

“Kiến Nghiệp… anh nghe em giải thích…”

“Giải thích?”

Lâm Kiến Nghiệp bật cười.

Tiếng cười méo mó đến đáng sợ.

“Con trai mang phúc khí?”

“Người thừa kế duy nhất?”

“Mẹ tôi ngày nào cũng thắp hương cầu tổ tiên phù hộ?”

“Cô nói cho tôi biết!”

“Hóa ra tôi nuôi thai giúp thằng đàn ông nào?”

Tiếng gầm vang khắp biệt thự.

Mẹ chồng cũng lao xuống từ tầng trên.

“Có chuyện gì?”

Bà ta nhặt tờ giấy lên.

Nhìn một cái.

Hai chân mềm nhũn.

Suýt ngã xuống đất.

“Không… không thể nào…”

“Đứa cháu trai của tôi…”

“Đứa cháu trai bảo bối của tôi…”

Tô Mẫn bắt đầu hoảng thật sự.

Cô ta muốn kéo tay Lâm Kiến Nghiệp.

Nhưng bị hắn hất văng.

“Đừng chạm vào tôi!”

“Tô Mẫn!”

“Tôi vì cô mà đánh vợ mình!”

“Vì cô mà mất công ty!”

“Vì cô mà mất danh tiếng!”

“Kết quả cô chơi tôi như thằng ngu?”

Cả căn phòng như biến thành chiến trường.

Tô Mẫn khóc.

Mẹ chồng gào thét.

Còn Lâm Kiến Nghiệp giống như một con thú bị dồn đến đường cùng.

Tất cả lý trí đều sụp đổ.

“Kiến Nghiệp!”

“Anh nghe em nói!”

“Không phải như anh nghĩ!”

Tô Mẫn vừa khóc vừa lùi lại.

Nhưng đã quá muộn.

Lâm Kiến Nghiệp lao tới.

Bàn tay bóp chặt cổ cô ta.

“Con khốn!”

“Rốt cuộc là thằng nào?”

“Là ai?”

“Cô nói đi!”

“Khụ… khụ…”

Tô Mẫn bị bóp đến đỏ bừng mặt.

Hai tay điên cuồng vùng vẫy.

Mẹ chồng hét lên.

“Buông ra!”

“Con điên rồi à?”

“Bụng nó còn có thai!”

Nhưng lúc này.

Lâm Kiến Nghiệp đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ.

Mình bị cắm sừng.

Mình bị lừa.

Mình đã tự tay hủy hoại gia đình vì một đứa con không phải của mình.

Đúng lúc ấy.

Một chiếc bình hoa bị Tô Mẫn quơ trúng.

Rơi xuống đất.

Vỡ tan.

Tiếng động lớn khiến Lâm Kiến Nghiệp hơi tỉnh lại.

Tô Mẫn nhân cơ hội đẩy mạnh hắn ra.

Rồi ngã ngồi xuống đất.

Ôm bụng.

Khóc đến tê tâm liệt phế.

“Được!”

“Muốn biết cha đứa bé là ai đúng không?”

“Vậy tôi nói cho anh biết!”

Lâm Kiến Nghiệp khựng lại.

Cả căn phòng im phăng phắc.

Tô Mẫn ngẩng đầu.

Ánh mắt đầy oán hận.

“Anh nghĩ chỉ có mình anh muốn tiền của Giang Uyển sao?”

“Anh thật sự cho rằng người đứng sau tất cả chỉ có tôi?”

Sắc mặt Lâm Kiến Nghiệp lập tức thay đổi.

“Ý cô là gì?”

Tô Mẫn nhìn hắn.

Rồi đột nhiên bật cười.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...