20px

Nụ cười khiến người ta sởn gai ốc.

“Anh nghĩ xem.”

“Tôi chỉ là một người phụ nữ.”

“Làm sao biết rõ tài sản nhà họ Giang như thế?”

“Làm sao biết những bí mật về cha cô ta?”

“Làm sao biết phải tiếp cận anh từ lúc nào?”

Nghe tới đây.

Trái tim Lâm Kiến Nghiệp bắt đầu lạnh đi.

Một dự cảm cực kỳ đáng sợ dâng lên.

Tô Mẫn lau nước mắt.

Chậm rãi nhả ra một cái tên.

“Mọi chuyện… đều do người em trai cùng cha khác mẹ của Giang Uyển sắp đặt.”

Ầm!

Lâm Kiến Nghiệp chết lặng tại chỗ.

Còn ở bệnh viện.

Khi nhận được tin nhắn từ người theo dõi.

Tôi cũng khẽ siết chặt điện thoại.

Em trai cùng cha khác mẹ?

Tôi ngây người.

Hai mươi tám năm qua.

Tôi chưa từng biết mình còn có một người em trai như vậy.

Rốt cuộc…

Cha đã giấu tôi chuyện gì?

6.

Tôi ngồi trên giường bệnh rất lâu.

Điện thoại vẫn sáng.

Trên màn hình là đoạn ghi âm vừa được gửi tới.

Giọng nói của Tô Mẫn vang lên rõ ràng.

“Mọi chuyện đều do người em trai cùng cha khác mẹ của Giang Uyển sắp đặt.”

Từng chữ như một quả bom.

Nổ tung trong đầu tôi.

Tôi nhìn về phía bức ảnh cha đặt trên tủ đầu giường.

Đó là tấm ảnh duy nhất tôi luôn mang theo sau khi ông qua đời.

Người đàn ông trong ảnh vẫn cười hiền hậu như năm nào.

Từ nhỏ đến lớn.

Cha luôn yêu thương tôi.

Ông chưa từng để tôi chịu bất kỳ uất ức nào.

Cho nên tôi không thể tin.

Ông lại có một đứa con khác.

Một đứa con mà tôi chưa từng biết tới.

“Chu thúc.”

Tôi ngẩng đầu.

“Chú có biết chuyện này không?”

Chu Chính Quốc im lặng.

Đó là lần đầu tiên kể từ khi gặp lại, tôi thấy ông do dự như vậy.

Linh cảm trong lòng tôi ngày càng nặng.

“Thật sự có đúng không?”

Một lúc lâu sau.

Ông khẽ thở dài.

“Có.”

Tôi cứng người.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý.

Nhưng khi nghe chính miệng ông xác nhận.

Tim tôi vẫn đau nhói.

“Là con riêng của cha tôi?”

“Không.”

Chu Chính Quốc lắc đầu.

“Tuyệt đối không phải.”

Tôi ngẩng phắt lên.

“Vậy là sao?”

Ông kéo ghế ngồi xuống.

Ánh mắt trở nên phức tạp.

“Chuyện này bắt đầu từ hơn ba mươi năm trước.”

“Trước khi cưới mẹ cô.”

“Chủ tịch từng có một người yêu.”

Tôi siết chặt tay.

“Sau đó?”

“Cô ấy qua đời trong một tai nạn.”

“Tuy nhiên lúc ấy cô ấy đang mang thai.”

Tôi sững sờ.

Chu Chính Quốc tiếp tục nói.

“Đứa bé được sinh ra.

“Nhưng vì nhiều nguyên nhân nên bị đưa tới nơi khác nuôi dưỡng.”

“Sau này chủ tịch tìm được.”

“Nhưng cậu ta không chịu nhận cha.”

“Càng không muốn bước vào nhà họ Giang.”

Căn phòng chìm vào yên lặng.

Tôi chưa từng nghĩ.

Sau lưng cha lại có một câu chuyện như vậy.

“Cha biết anh ta sao?”

“Biết.”

“Cha từng giúp đỡ cậu ta rất nhiều.”

“Từ việc học hành.”

“Khởi nghiệp.”

“Đến mua nhà.”

“Nhưng chưa bao giờ công khai thân phận.”

Tôi cười khổ.

“Cho nên.”

“Ông ấy vẫn là con trai cha tôi.”

Chu Chính Quốc gật đầu.

“Đúng.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầu trời âm u.

Giống hệt tâm trạng lúc này.

Nếu người đó thật sự là anh em cùng cha khác mẹ của tôi.

Tại sao phải hủy hoại cuộc đời tôi?

Ba ngày sau.

Câu trả lời tới rất nhanh.

Bởi Tô Mẫn không chịu nổi nữa.

Sau vụ ADN.

Danh tiếng của cô ta hoàn toàn sụp đổ.

Dân mạng mắng chửi.

Gia đình từ mặt.

Lâm Kiến Nghiệp thì ngày ngày phát điên truy hỏi.

Cuối cùng.

Cô ta chủ động tìm gặp luật sư.

Đổi lấy sự bảo vệ.

Để khai ra tất cả.

Phòng lấy lời khai.

Tô Mẫn ngồi đối diện.

Gương mặt tiều tụy.

Không còn chút kiêu ngạo nào như trước.

Vừa nhìn thấy tôi.

Cô ta đã bật khóc.

“Uyển Uyển…”

“Đừng gọi tên tôi.”

Tôi lạnh lùng cắt ngang.

“Trả lời câu hỏi.”

Tô Mẫn cúi đầu.

Vai run lên.

“Được.”

“Cậu muốn biết gì?”

“Tất cả.”

“Từ đầu tới cuối.”

“Tại sao lại phản bội tôi?”

Tô Mẫn im lặng rất lâu.

Cuối cùng bật cười.

Một nụ cười đầy cay đắng.

“Bởi vì mình ghen tị.”

Tôi không nói gì.

“Mười năm trước.”

“Chúng ta cùng học đại học.”

“Mình phải làm thêm mỗi ngày.”

“Còn cậu lái xe thể thao tới trường.”

“Cùng là con gái.”

“Tại sao cuộc đời lại khác nhau đến thế?”

“Mình đã cố gắng rất nhiều.”

“Nhưng vẫn không bằng xuất thân của cậu.”

Tôi nhìn cô ta.

Lần đầu tiên hiểu.

Thì ra có những người.

Dù bạn đối xử tốt thế nào.

Họ vẫn hận bạn.

Chỉ vì bạn sống tốt hơn họ.

“Mình tiếp cận Kiến Nghiệp.”

“Ban đầu chỉ muốn cướp anh ta.”

“Muốn chứng minh thứ của cậu.”

“Mình cũng lấy được.”

Nói tới đây.

Tô Mẫn bật khóc.

“Nhưng rồi anh ta giới thiệu mình với người đó.”

“Người đó?”

Tôi hỏi.

Tô Mẫn ngẩng đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...