20px

Ba tháng sau.

Bản án chính thức có hiệu lực.

Nhà họ Lâm hoàn toàn sụp đổ.

Công ty phá sản.

Tài sản bị niêm phong.

Nhà cửa bị bán đấu giá.

Những người từng bám theo nịnh bợ cũng biến mất.

Giống như chưa từng tồn tại.

Nghe nói.

Mẹ chồng tôi ở trong trại giam ngày nào cũng khóc.

Khóc vì đứa cháu trai bảo bối chưa từng tồn tại.

Khóc vì cuộc sống giàu sang biến mất.

Nhưng không ai còn quan tâm.

Bởi bà ta đã từng muốn bỏ đói một đứa trẻ sơ sinh.

Còn Tô Mẫn.

Sau khi sảy thai.

Danh tiếng hoàn toàn hủy hoại.

Gia đình từ mặt.

Bạn bè tránh xa.

Không công ty nào dám tuyển dụng.

Cuối cùng phải chuyển tới thành phố khác sống.

Nghe nói.

Mỗi ngày đều sống trong sự chỉ trỏ của người đời.

Đi tới đâu cũng bị nhận ra.

Đi tới đâu cũng bị mắng là tiểu tam.

Đó là cái giá cô ta phải trả.

Người thảm nhất.

Lại là Lâm Kiến Nghiệp.

Bởi ngoài những tội danh đã bị tuyên án.

Hắn còn nợ rất nhiều tiền.

Trong thời gian công ty sắp sụp đổ.

Hắn đã vay nóng khắp nơi.

Hy vọng có thể cứu vãn tình thế.

Nhưng cuối cùng.

Chỉ càng lún sâu hơn.

Những chủ nợ không phải người hiền lành.

Họ không quan tâm hắn từng là ai.

Cũng không quan tâm hắn có ngồi tù hay không.

Họ chỉ muốn lấy lại tiền.

Một buổi chiều.

Khi được tạm đưa ra ngoài để phối hợp điều tra tài sản.

Lâm Kiến Nghiệp bị chặn lại trong một con hẻm.

Không ai biết chuyện gì xảy ra bên trong.

Chỉ biết.

Khi xe cứu thương tới nơi.

Hắn đã nằm trên mặt đất.

Hai chân gãy.

Một cánh tay cũng gãy.

Máu chảy đầy đường.

Tin tức truyền tới tai tôi.

Tôi đang cho con gái ăn.

Chu Chính Quốc đặt tập hồ sơ xuống.

“Tiểu thư.”

“Lâm Kiến Nghiệp bị người ta đánh trọng thương.”

Tôi khựng lại.

Rồi nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ của con gái.

Một lúc lâu.

Mới khẽ hỏi:

“Còn sống không?”

“Còn.”

Tôi gật đầu.

Không nói gì thêm.

Có lẽ.

Đây chính là báo ứng.

Ngày trước hắn đánh gãy xương sườn tôi.

Bây giờ.

Chính hắn cũng nếm được cảm giác ấy.

Chỉ khác là.

Tôi không hề thấy vui.

Cũng không thấy đau.

Tôi chỉ cảm thấy.

Người này đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời mình.

Một tuần sau.

Tôi tới nghĩa trang thăm cha.

Trời mưa lất phất.

Tôi ôm con gái đứng trước bia mộ.

“Cha.

“Mọi chuyện kết thúc rồi.”

“Tất cả những người làm hại con đều phải trả giá.”

“Con đã làm được.”

Gió nhẹ thổi qua.

Giống như một cái vuốt ve dịu dàng.

Tôi bật cười.

Lần đầu tiên kể từ khi cha mất.

Tôi không còn cảm thấy mình cô độc.

Bởi tôi biết.

Ông vẫn luôn ở đây.

Theo một cách khác.

Khi chuẩn bị rời đi.

Chu Chính Quốc bỗng gọi tôi lại.

“Tiểu thư.”

“Tôi còn một thứ chưa giao cho cô.”

Ông lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa nhỏ.

Rất cũ.

Bằng đồng.

Tôi ngạc nhiên.

“Đây là gì?”

“Chủ tịch dặn.”

“Nếu mọi chuyện thật sự kết thúc.”

“Mới được đưa cho cô.”

“Tôi cũng không biết nó dùng để mở cái gì.”

Tôi nhận lấy chiếc chìa khóa.

Lật mặt sau.

Bỗng phát hiện một dòng chữ cực nhỏ.

【Ngân hàng Quốc Tế Hoa Á】

Tôi sững người.

“Là két an toàn?”

Chu Chính Quốc gật đầu.

“Có lẽ vậy.”

“Tôi đã tra rồi.”

“Két này được mở từ hai mươi năm trước.”

Hai mươi năm.

Tức là từ khi tôi còn nhỏ.

Cha còn giấu thứ gì nữa?

Tôi cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Giống như.

Mọi chuyện vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.

Mà ở cuối con đường này.

Cha vẫn còn để lại cho tôi một món quà cuối cùng.

Một bí mật cuối cùng.

Và có lẽ…

Là điều ông muốn nói với tôi nhất trước khi rời khỏi thế gian.

11.

Một tuần sau.

Tôi tới Ngân hàng Quốc Tế Hoa Á.

Chiếc chìa khóa cha để lại nằm trong lòng bàn tay.

Suốt quãng đường đi.

Tim tôi đập rất nhanh.

Không phải vì lo lắng.

Mà vì nhớ.

Tôi nhớ cha.

Nhớ những năm tháng ông còn sống.

Nhớ những buổi tối hai cha con cùng ăn cơm.

Nhớ dáng vẻ ông cười rồi xoa đầu tôi.

Nhớ câu nói ông thường nhắc đi nhắc lại:

“Uyển Uyển của cha phải sống thật hạnh phúc.”

Đáng tiếc.

Lúc ấy tôi chưa hiểu.

Đến tận hôm nay mới biết.

Hóa ra đó là mong muốn lớn nhất đời ông.

Nhân viên ngân hàng dẫn tôi vào khu vực két bảo mật.

Sau nhiều lớp xác minh.

Một chiếc hộp kim loại được đưa ra.

Tôi mở nắp.

Bên trong không có vàng bạc.

Không có cổ phiếu.

Cũng không có tài sản kếch xù như tôi tưởng.

Chỉ có ba thứ.

Một quyển sổ.

Một tập hồ sơ.

Và một lá thư.

Tôi mở tập hồ sơ trước.

Ngay giây đầu tiên.

Nước mắt đã trào ra.

Đó là một quỹ tín thác.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...