Chỉ còn cánh cửa đen sáng lên trong gương.
Tôi cầm kéo đồng.
Tạ Hành Chu đứng bên trái tôi.
Lục Minh ôm túi pháp khí đứng bên phải.
Sư phụ trong gương nhìn tôi, giọng rất nhẹ:
“Vãn Chi.”
“Nhớ kỹ.”
“Đừng tin bất kỳ ai sau cửa.”
“Bao gồm cả ta.”
Tôi nhìn ông.
Ông cười.
Như rất nhiều năm trước, mỗi lần lừa tôi đi mua rượu rồi quên trả tiền.
Nhưng lần này, nụ cười ấy có chút buồn.
Tôi không nói gì.
Chỉ bước lên con đường thẻ gỗ.
Cánh cửa đen chậm rãi mở ra.
Gió từ bên trong thổi ra, lạnh như tro tàn sau một trận đại hỏa đã cháy hết bầu trời.
Tôi nghe thấy sau cửa có vô số người đang tụng cùng một câu:
Thanh Hư vô thần.
Thanh Hư vô trời.
Thanh Hư vô sinh vô tử.
Tôi cười lạnh.
“Nghe khẩu hiệu là biết không có tiền đồ.”
Sau đó tôi bước vào Thanh Hư Môn.
—
2. Mười sáu chiếc bồ đoàn
Bên trong Thanh Hư Môn không phải địa ngục.
Cũng không phải thiên cung.
Nó giống một phiên bản khác của đạo quán Thanh Hư.
Một phiên bản sạch sẽ, cổ xưa, hoàn chỉnh, nhưng lạnh đến mức không có người sống.
Chính điện rộng hơn đạo quán thật của tôi rất nhiều.
Mái gỗ cao, xà nhà chạm mây, trên tường treo đèn đồng, ánh lửa xanh lập lòe.
Tượng Tam Thanh đứng trước điện.
Nhưng giống như video, ba pho tượng không có mặt.
Chỉ có mỗi pho tượng một con mắt.
Mắt nhắm.
Mí mắt khắc bằng đá, lạnh lẽo và bình thản.
Trước tượng có mười bảy chiếc bồ đoàn.
Mười sáu chiếc phía trước đã có người quỳ.
Chiếc cuối cùng trống.
Trên bồ đoàn trống viết tên tôi.
Lâm Vãn Chi.
Nét chữ rất mới.
Như vừa được viết bằng máu khô.
Tôi nhìn chiếc bồ đoàn đó, sau đó nhấc chân đá nó lệch sang một bên.
“Không ngồi.”
Cả chính điện bỗng yên lặng.
Mười sáu bóng người quỳ phía trước không động.
Nhưng tôi cảm giác bọn họ đều đang nhìn tôi.
Dù họ quay lưng.
Dù họ không ngẩng đầu.
Lục Minh đứng sau tôi, nuốt nước bọt.
“Cô Lâm, đạp đồ trong môn phái nhà mình có phạm quy không?”
Tôi đáp:
“Của nhà mình mới càng phải đạp. Người ngoài đạp là phá hoại tài sản.”
Tạ Hành Chu nhìn mười sáu bóng người.
“Bọn họ còn ý thức không?”
“Chưa chắc.”
Tôi bước lên phía trước.
Chiếc bồ đoàn thứ mười sáu là sư phụ.
Trần Bất Quy.
Ông quỳ ở đó, đầu hơi cúi, đạo bào cũ, tay đặt trên gối.
Phất trần gãy nửa nằm bên cạnh.
Tôi gọi:
“Sư phụ.”
Ông không động.
Nhưng trong gương đồng mà tôi mang theo, giọng ông vang lên rất nhỏ:
“Đừng gọi phần đó. Đó là hồn khóa.
”
Tôi lấy gương đồng ra.
Trong gương, sư phụ vẫn đứng trước cánh cửa đen, hình ảnh mờ hơn lúc ở đạo quán.
“Thế nào là hồn khóa?”
Ông đáp:
“Mỗi đời truyền nhân Thanh Hư sau khi chết, một phần hồn sẽ bị giữ trong môn, trở thành khóa. Mười sáu khóa giữ cánh cửa bên trong.”
Tôi nhìn mười sáu người quỳ.
“Các đời trước đều tự nguyện?”
Sư phụ im lặng.
Tôi hiểu.
Không phải tất cả.
Có người tự nguyện.
Có người bị lừa.
Có người bị ép.
Có người tưởng mình đang cứu nhân gian.
Có người như ông, đến chết vẫn không nói hết với tôi.
Tôi hỏi:
“Nếu tôi quỳ lên bồ đoàn thứ mười bảy thì sao?”
Sư phụ nói:
“Con sẽ thành khóa cuối. Cửa sẽ kín lại một thời gian. Có thể mười năm, có thể trăm năm. Nhưng con sẽ không ra được nữa.”
Lục Minh lập tức nói:
“Không được. Cách này bỏ.”
Tạ Hành Chu nhìn tôi.
Tôi nhún vai.
“Tôi còn chưa lấy tiền sửa tượng.”
Sư phụ trong gương thở ra một hơi, như nhẹ nhõm.
Tôi quay đầu nhìn ông.
“Ông sợ con thật sự quỳ?”
Ông đáp:
“Sợ.”
Đây là lần đầu ông nói sợ thẳng thừng như vậy.
Tôi nhìn ông rất lâu.
“Vậy ông năm đó có quỳ không?”
Sư phụ im lặng.
Một lúc sau, ông nói:
“Ta quỳ rồi.”
Điện chính lạnh xuống.
Tôi hỏi:
“Vì sao?”
“Vì lúc đó cửa mở. Ta không vá kịp. Nếu không quỳ, thứ bên trong sẽ tỉnh. Ta không còn lựa chọn.”
Tôi nhìn phần hồn khóa của ông đang quỳ trên bồ đoàn thứ mười sáu.
Bóng lưng đó lặng yên.
Trông rất khác ông trong trí nhớ.
Sư phụ của tôi lúc sống rất lười, rất nghèo, rất thích lừa tôi mua đồ, còn thích giả bộ cao nhân.
Ông không giống người sẽ quỳ.
Nhưng phần hồn kia quỳ đến lưng cũng không cong.
Quỳ như một cây đinh đóng xuống đất.
Tôi hỏi:
“Ông quỳ bao lâu rồi?”
“Không biết.”
“Đau không?”
Sư phụ cười:
“Người chết rồi, đau cái gì.”
Tôi nói:
“Ông lại nói dối.”
Ông không cười nữa.
Tôi quay người, nhìn mười sáu bồ đoàn.
“Nếu đập hết bồ đoàn thì sao?”
Sư phụ lập tức nói:
“Không được.”
“Vì sao?”
“Mười sáu khóa vỡ, cửa trong sẽ mở ngay.”
“Vậy muốn thả các người ra, phải làm gì?”
Sư phụ nhìn tôi qua gương.
“Đừng nghĩ chuyện này.”
“Sư phụ.”
“Vãn Chi, ta biết con đang nghĩ gì. Đừng. Có người phải canh cửa. Nếu không có khóa, thứ bên trong sẽ ra.”
Tôi nhìn tượng Tam Thanh không mặt.
“Vậy cứ để mười sáu đời trước quỳ mãi?”
Ông không đáp.
Trong chính điện, giọng nói trẻ tuổi kia lại vang lên.
“Tất nhiên không cần.”
Chaporia
Bình Luận (0)